Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342333
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2333 lượt.
liếc qua một cái cũng biết hôm đó anh cố ý nhường em.
Đồ ngốc, người sáng mắt chỉ cần liếc qua một cái cũng biết em không thích anh.
Nhưng mà có lẽ tất cả mọi người cũng đều như vậy, cam tâm tình nguyện làm một người mù, trừ người ở trong tim mình ra đều không buồn nhìn bất kỳ người nào khác.
"Ya, sợi dây chuyền trên cổ em là thế nào đấy?"
"Ưm", tim chợt thấy nhói đau, tôi cố bình thản trả lời: "Là sợi dây chuyền bị mất em tìm lại được."
"Xem ra… sợi dây chuyền anh mua là thừa thãi rồi", giọng nói của Thiên Diệp cố che giấu đi sự thất vọng nhưng không nổi.
Đúng lúc tôi còn chưa biết an ủi Thiên Diệp thế nào thì ở phía sau vang lên tiếng phanh xe. Tôi quay lại nhìn, thấy Chân Ni và Thôi Hy Triệt từ trong xe bước ra.
Khi cửa xe được đóng sầm vào, tôi nhìn thấy ánh mắt phức tạp đầy oán hận của Chân Ni, thêm vào đó là khuôn mặt tuyệt đẹp nhưng lạnh giá của Thôi Hy Triệt, tất cả đông kết thành một bức tranh sơn dầu đau thương hỗn loạn trước mắt tôi.
Trong bầu không khí yên tĩnh đến mức nghẹt thở, Thôi Hy Triệt nhìn Thiên Diệp khi đó đang ôm tôi, một sự ghen tức lóe lên trong mắt rồi vụt tắt. Cuối cùng anh ta lạnh lùng mở miệng: "Phác Thiên Diệp, tôi và anh phải quyết đấu một trận."
Bên trong sàn đấu võ đường Không Liên.
Thôi Hy Triệt và Thiên Diệp đứng đối mặt với nhau, không khí xung quanh mang một vẻ lạnh lẽo đầy chết chóc.
Tất cả các võ sinh đều chờ đợi trận đấu này trong bộ dạng vô cùng hứng thú, lần trước bọn họ đã được thấy thân thủ cực kỳ lợi hại của Thiên Diệp, nên lần này càng hy vọng một đối thủ với khí chất phi phàm như Thôi Hy Triệt sẽ khiến cho trận đấu có một kết cục khác đi.
Tôi đứng một bên, thấp thỏm lo âu.
Thôi Hy Triệt rĩ ràng không thể đánh thắng một người đã luyện Taekwondo như Thiên Diệp, sao anh ta lại ngốc nghếch đưa ra lời thách đấu cơ chứ?
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Thôi Hy Triệt càng lạnh lẽo hơn, một cảm xúc tuyệt vọng lóe lên rồi biến mất.
Khóe miệng anh ta dần lộ ra dòng máu màu hoa tường vi, cả khuôn mặt bỗng trở nên đẹp đến kinh người. Thôi Hy Triệt chấm chấm khóe miệng, gần như muốn bật cười, song cuối cùng chỉ nhếch môi lên thành một đường cong, sau đó nói một cách lạnh nhạt: "Tôi thua rồi, Phác Thiên Diệp."
Tôi lặng lẽ nhìn Thôi Hy Triệt, sau lưng anh ta là Chân Ni đang đứng lặng lẽ.
Một nỗi buồn thương khùng khiếp trong không gian bay thẳng đến bên tôi, dường như muốn nuốt chửng tôi vào.
Tôi cắn chặt môi, không nói gì, nhìn theo cái bóng Thôi Hy Triệt vừa quay người bỏ đi.
"Thôi Hy Triệt, cậu không thua đâu!" Khi Thiên Diệp đứng đằng sau nói ra câu ấy, Thôi Hy Triệt dừng lại một chút, sau đó tiếp tục bước ra ngoài với thái độ dứt khoát hơn, biến mất khỏi tầm nhìn của tôi.
Tôi bỗng nhiên cảm thấy một sự lạnh giá và cô độc dần dần thấm vào da thịt mình từng chút một.
Cuối cùng lạnh tơi mức tê dại, trở nên cứng ngắc.
"Rất hay, rất hay…", vốn trầm mặc từ nãy tới giờ, lúc này Chân Ni bắt đầu vỗ tay, vừa cười vừa rơi nước mắt. Con bé chầm chậm đi đến cạnh tôi, ánh mắt đầy sự bỡn cợt, "Thiên Diệp, anh nên đứng từ góc độ của tôi để mà nhìn cho kỹ chị gái tôi-Mộ Ái Ni, chị ấy đứng bên cạnh anh nhưng lại dùng ánh mắt đầy ai oán để nhìn theo người tôi yêu mến. Loại người này…"
Bốp!
Chân Ni đứng trước mặt tôi sải tay tát một cái thật mạnh, cười vô cùng rực rỡ, cười như quên hết tất cả xung quanh: "Loại người này cho một cái tát thôi chưa đủ."
Nói xong, Chân Ni tiếp tục giơ tay lên lần nữa…
Tôi đừng im không động đậy, giống hệt một bức tượng gỗ đã mất đi mọi sinh lực.
Một bên má đau nhức nhối, giống như bị một ngọn lửa đang thiêu đốt thịt da…
Tất cả mọi người xung quanh đều nhạc nhiên đến mức đờ ra, không hiểu vì sao tình huống lại diễn biến đến mức này. Bàn tay mang theo hơi lạnh của Chân Ni cuốn gió vù vù bay đến, khi sắp sửa tiếp xúc với má tôi bất ngờ bị chặn đứng lại.
Là Thiên Diệp.
Thiên Diệp giữ chặt lấy cánh tay Chân Ni, ngăn hành động của con bé lại.
"Thiên Diệp, anh đúng là một thằng ngốc, hoàn toàn là một thằng ngốc", Chân Ni không cam chịu, gào lên giễu cợt Thiên Diệp.
"Nếu em không phải là em gái của Ái Ni, anh đã đánh cho rồi", Thiên Diệp cảnh cáo.
Còn tôi nhìn ánh mắt tràn đầy sự oán hận của Chân Ni, toàn thân không kìm chế được, run lên khủng khiếp.
Chân Ni…
Chân Ni, xin em đấy, đừng có nhìn chị như vậy nữa.
"Em nghe chị nói đã, Chân Ni…", tôi cố gắng để âm thanh lọt ra khỏi cổ họng đã co rút lại của mình, cố giải thích. Tôi đưa tay ra định cầm lấy tay con bé, nhưng Chân Ni không để cho tôi bất kỳ cơ hội nào.
Con bé dùng hết sức gạt cánh tay tôi ra, quay người bỏ đi.
Cánh tay tôi trở nên cô độc giữa không trung, không biết để vào đâu.
"Chân Ni…", tôi không biết phải làm sao, gọi với theo.
Chân Ni, Chân Ni, trong tim tôi vọng lại âm thanh như đang đứng trong hang núi.
Âm thanh ấy thúc đẩy tôi bỏ mặc tất cả để chạy theo nơi bóng Chân Ni vừa khuất dạng.
Đi theo con đường dẫn ra ngoài phố t