Em Chỉ Tiếc Không Ở Bên Anh Đến Già
Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342343
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2343 lượt.
úng đấy, đúng đấy, tỉnh ngộ rồi. Tuy nhiên anh rất hiếu kỳ, em đã thích anh như vậy, tại sao hồi nhỏ chỉ luôn bắt nạt anh thôi?", Thiên Diệp đột nhiên hỏi một câu.
"Chẳng trách anh lúc nào cũng chỉ luôn lẽo đẽo đi sau Ái Ni. Hồi ấy anh luôn luôn sùng bái cậu ấy, nói rằng đòn quật vai của Ái Ni rất lợi hại. Thế nên em thích bắt nạt anh để cho anh biết em cũng rất lợi hại". Hạ Nhạc Huyên khua khua nắm tay lên nói.
Thiên Diệp cười vang: "Hóa ra cách thức thích một người của mỗi người đều khác nhau, nhưng mà cách của em thì thật kỳ quái."
"Xì, em còn đang nghĩ, việc thích anh đúng là thất sách lớn nhất trong cuộc đời em, đừng nói đến việc không giành được trái tim anh, lại còn để anh ăn không ngồi rồi ở nhà em nữa chứ", Hạ Nhạc Huyên bĩu bĩu môi.
Trên khuôn mặt Thiên Diệp lại nở nụ cười, đẹp đến mức giống như một chú thiên tinh vừa bước ra từ cánh đồng hoa oải hương vậy.
Diệu kỳ và đầy mê hoặc.
Thiên Diệp vỗ vỗ vai Hạ Nhạc Huyên nói: "Được rồi, để cảm ơn em đã cho anh ăn không ngồi rồi ở nhà mình, hôm nay anh sẽ mời em ăn một bữa cơm nhé."
"Á? Là một cuộc hẹn hò lãng mạn, điềm báo cho việc anh sẽ thích em và có một tình yêu lãng mạn ư?"
Thiên Diệp cười dịu dàng, giống như một thiên thể phát sáng long lanh khiến người ta đến chết cũng không quên được.
Hạ Nhạc Huyên ngẩn ngơ nhìn Thiên Diệp, nỗi buồn thương trong tim chợt dâng trào lên dữ dội như con sóng thủy triều.
Dường như cô là một cánh bướm mỏng lao vào biển xanh sâu thẳm để tự hủy diệt chính mình, không màng cái chết.
Ngày hôm sau, tôi bồn chồn không nỡ rời khỏi La Đồ, rời khỉ nơi chứa đựng ký ức tươi đẹp nhất của mình.
Nhưng rốt cuộc tôi vẫn phải quay về Mễ Á, nơi là nguồn gốc phát sinh của mọi vấn đề.
Tôi không còn nắm tay Thôi Hy Triệt nữa, chỉ lẳng lặng ngồi yên nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ từ từ trôi lại đằng sau.
Suốt dọc đường, tôi cố gắng lấp đầy lỗ hổng lớn trong tim mình. Cho dù nó sẽ chảy ra những dòng máu màu hoa tường vi tươi rói, dù là sẽ đau đến mức không thể nào thở nổi, nhưng tôi sẽ khâu lại cẩn thận từng mũi, từng mũi, sẽ không cho nó cơ hội toác ra thêm lần nữa.
Đến bến xe buýt, mọi người ào ra đông nghịt.
Nó là người em quan tâm nhất trên đời này, là người em đã thề sẽ mang lại hạnh phúc.
Mà anh lại chính là niềm hạnh phúc của nó, số phận của anh đã gắn kết lại với Chân Ni, thế nên em không thể cướp lấy anh từ tay nó một cách tàn nhẫn như thế.
Chiếc xe buýt dần dần chuyển bánh, Thôi Hy Triệt dường như trông thấy tôi, ánh mắt ẩn chứa đầy sự lo lắng và sốt ruột nhìn xuyên qua kính cửa sổ xe buýt, dán chặt lấy cơ thể tôi.
Tất cả mọi vật thể trong tầm nhìn của tôi đều biến thành ảo ảnh, cả thế giới của tôi chỉ còn lại bóng dáng Thôi Hy Triệt.
Đôi mắt cao quý mà xa cách. Khuôn mặt lạnh lùng đẹp tuyệt vời.
Những lọn tóc bồng bềnh lãng mạn bị gió thổi tung lên một cách duy mỹ.
Ánh mắt tôi trở nên dứt khoát, đôi môi bình thản hé mở.
Tôi không thích anh, Thôi Hy Triệt. Vĩnh viễn không bao giờ thích.
Cả trạm xe buýt ấy bị lời nói của tôi cắt ngọt thành một vết thương, đau đớn phát ra những tiếng u u nghe chói tai.
*
Thiên Diệp mang chiếc điện thoại bị hỏng của Ái Ni đến cửa hàng sửa chữa, dù gì thì mẹ anh cũng đã tìm thấy anh rồi, không cần thiết phải trốn tránh nữa. Thiên Diệp ngồi đợi mấy tiếng ở quán cà phê bên cạnh, cuối cùng cũng lấy được chiếc điện thoại đã sửa xong.
"Oa, đẹp trai quá, ra xin số điện thoại của anh ấy đi."
"Cậu đi đi, mau lên, mau lên."
"Không được, trông tụi mình nhếch nhác quá."
…
Các cô gái xung quanh tụ tập lại mỗi lúc một đông.
Thiên Diệp nở nụ cười dịu dàng, tronh khoảnh khắc đã làm chết mê chết mệt cả đám con gái đó.
Thật kỳ lạ, nếu như Ái Ni cũng dễ dàng bị hấp dẫn như vậy có phải tốt không. Thiên Diệp vừa nghĩ vừa lắp sim điện thoại vào, nhưng bất ngờ có hai người xuất hiện đứng chắn trước mặt anh.
"Phu nhân muốn gặp cậu!"
Ánh mắt Thiên Diệp dần dần trở nên lạnh giá, nhưng chỉ có cách lặng lẽ lên xe cùng họ.
Ngay cả khi tuyên bố cắt đứt quan hệ với người ấy, ngay cả khi thẳng thừng nói rằng sẽ không bao giờ tha thứ cho người ấy, ngay cả khi một chút tình cảm yêu thương còn lại trong lòng cũng đã hóa thành nỗi hận…
Nhưng trong con người anh vẫn đang chảy dòng máu mà người ấy ban cho, đó là hiện thực không thể nào thay đổi được.
Bởi vì người ấy là mẹ anh.
Thiên Diệp đến biệt thự nghỉ hè mà mẹ anh mua ở Mễ Á, vì chuyện liên quan đến anh nên bà ấy tạm thời ở lại đây một thời gian.
"Trong chuyến bay chiều mai, con hãy theo mẹ quay về Canađa". Mẹ Thiên Diệp cuối cùng đã đưa ra quyết định.
"Mẹ, sao từ trước đến nay mẹ vẫn cứ không tôn trọng quyết định của con như thế? Con có quyền tự lựa chọn cuộc sống cho mình." Thiên Diệp tức giận gào lên với vẻ không cam chịu.
"Cuộc sống của con? Con muốn ở lại đây cơ bản chỉ là vì Mộ Ái Ni! Còn có một lựa chọn khác nữa, mẹ có thể miễn cưỡng chấp nhận Mộ Ái Ni, con có thể bảo con bé ấy cùng v