Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342340
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2340 lượt.
thể nào hiểu nỗi biểu hiện trên khuôn mặt tròn trịa đáng yêu của Hạ Nhạc Huyên. Sau đó anh bỏ tay ra, lúng ta lúng túng nói: "Bỏ ra thì bỏ ra, em đừng có khóc, giống như đứa trẻ con ấy."
"Thiên Diệp, như đứa trẻ con thì đã sao? Trẻ con thì không thể thích một người à?"
"Ha ha, em thích ai đấy?"
"Em thích anh."
Nói dứt lời, Hạ Nhạc Huyên cũng sững người, đang nói năng lung tung thế nào mà lại buột ngay ra tâm sự trong lòng, cô hết sức thận trong nhìn Thiên Diệp, không ngờ anh không hề để tâm, lại còn đưa tay vò tung tóc cô lên.
"Hạ Nhạc Huyên, em có biết như thế nào là thích một người không? Ngốc xít."
Hạ Nhạc Huyên nghe thấy vậy, nước mắt càng trào ra dữ dội hơn, hệt như một đứa trẻ con bị bỏ rơi, trừng mắt lên nhìn Thiên Diệp, giọng nói ấp úng như mất hết mọi sinh lực: "Em thích anh, Thiên Diệp. Việc này buồn cười lắm à? Buồn cười lắm à? Anh mới là đồ ngốc!"
Thiên Diệp cảm thấy sửng sốt, nhìn Hạ Nhạc Huyên đang khóc với vẻ không tin lắm. Sao mà Hạ Nhạc Huyên trong miền ký ức ngày xưa vốn thích bắt nạt anh, thích ăn ngồm ngoàm từng miếng quýt lớn lại có thể thích anh được chứ!
Từ trước tới nay anh không hề nghĩ sự việc lại tiến triển đến bước này, ngay lập tức không biết phải phản ứng thế nào.
"Nếu như không thích anh, ai lại rãnh rỗi để suốt ngày đi bắt nạt anh chứ, chả nhẽ mắc bệnh thích ngược đãi bẩm sinh à? Nếu như không thích anh, ai lại mời anh đến đây ở, anh tưởng rằng em là người tốt bụng lắm hay sao? Nếu như không thích anh, sao lại cứ động viên anh theo đuổi người anh thích, em thừa hơi để ý những chuyện như thế à?.... nói tm1 lại, anh đúng là kẻ thông manh nhất trên đời!"
"Ừm…", Thiên Diệp thở dài một hơi với vẻ bất lực, Hạ Nhạc Huyên ơi là Hạ Nhạc huyên, liệu có ai nói thẳng tuồn tuột ra như em không chứ?
Anh bước lên phía trước, khẽ khàng ôm lấy cô.
Nhưng nước mắt Hạ Nhạc Huyên vẫn trào ra giàn giụa…
Tôi đi một vòng quanh thị trấn La Đồ, cuối cùng cũng tìm được một quán trọ có ban công.
"Vì sao lại phải tìm phòng trọ có ban công?", Thôi Hy Triệt hỏi tôi.
"Mới rồi lúc ăn cơm anh không nghe thấy trên ti vi nói gì à? Hôm nay sẽ có một trận mưa sao băng hiếm có nhất trong năm."
Một cơ hội tuyệt vời như vậy, đương nhiên phải cố xem rồi.
Khi màn đêm buông xuống, tôi và Thôi Hy Triệt đã ra ngồi ngoài ban công, chờ ký tích trên bầu trời xuất hiện.
Khuôn mặt toàn bích và cao quý, dường như không thuộc về thị trấn nhỏ chẳng đáng để liếc qua này.
Nhưng anh ta đã vì tôi mà tới đây.
Trong khoảnh khắc ấy suýt nữa mà tôi buột miệng hỏi, liệu có phải tôi bảo đi đâu anh cũng tin tưởng đi theo như vậy không, bất kể là góc bể chân trời, nơi Bắc cực không có đường đi, hay thiên đường…, địa ngục.
Tôi hé môi, nở một nụ cười nói với Thôi Hy Triệt: "Tôi nhìn thấy mưa sao băng rồi, Thôi Hy Triệt."
"…"
"Mưa sao băng đầy trong mắt anh."
"…", môi Thôi Hy Triệt mỗi lúc một gần tôi, sau đó in lên trán tôi một nụ hôn nhẹ nhàng.
Cái hôn của anh ta lạnh giá đến mức khiến tôi run rẩy, mang theo trong đó là mùi hương của biển, thần bí và lãng mạn, làm cho tôi không thể thoát ra được, cứ thế cam tâm đắm chìm trong đó.
Một thứ tình cảm gì đó không ngừng gào thét trong cơ thể tôi.
Ùng oàng!
Ùng oàng!
Âm thanh mỗi lúc một lớn, như thể sắp sửa nhấn chìm tôi, ngộp thở trong miền ịu dàng êm ái đó.
Tôi lặng lẽ nói lên điều ước nguyện trong trái tim mình, Thôi Hy Triệt, Thôi Hy Triệt, hy vọng anh sẽ hạnh phúc!
Suốt cả đêm hôm ấy chúng tôi cứ ngồi như vậy trên ban công, gió luồn vào trong lớp áo nhưng tôi không hề cảm thấy lạnh một chút nào.
Còn trận mưa sao băng đó thì trước sau cũng không thấy xuất hiện, kỳ tích tuyệt đẹp đó cuối cùng cũng không rơi vào trong đáy mắt tôi, nhưng tôi đã nhìn thấy cảnh tượng đẹp nhất rồi.
*
Thiên Diệp chạy ra bốt điện thoại bên ngoài gọi cho Ái Ni rất nhiều lần, song vẫn không hề có người bắt máy.
Anh hơi thất vọng quay về võ đường Không Liên, trong lòng bất giác trở nên lo lắng.
Không biết Ái Ni tìm anh có việc gì?
"Sao thế? Không gọi được cho Ái Ni à?" Hạ Nhạc Huyên không biết từ đâu bay tới đột nhiên lắc lư trước mặt Thiên Diệp.
"Ừ, không biết là có chuyện gấp gì không?"
"Vậy anh đi tìm cậu ấy đi."
"Gần đây… Hay là anh không đi tìm Ái Ni thì tốt hơn", Thiên Diệp hơi nhíu lại đôi mày tinh tế.
Mẹ anh vẫn chưa quay về Canađa, nếu như anh và Ái Ni thường xuyên qua lại, chỉ e mẹ anh sẽ làm việc gì đó tổn thương đến Ái Ni.
Hạ Nhạc Huyên ngẩn ngơ nhìn Thiên Diệp, khó tin nổi vì sao khi một người con trai nhíu mày trông lại vẫn đẹp trai như thế, tuy nhiên, ngay trước mặt đã có một ví dụ sinh động rồi.
Mái tóc mềm mại óng mượt, đôi mày tinh tế, trong mắt dường như ẩn chứa ngàn vạn ngôi sao, lấp lánh những ánh sáng dịu dàng.
Nghe thấy Thiên Diệp bảo không muốn đi tìm Ái Ni, Hạ Nhạc Huyên vui hẳn lên, cười: "Ha ha, không phải vì thấy em thổ lộ tâm tình nên cảm động, thấy em cũng khá ổn nên tỉnh ngộ ra đấy chứ?"
"Đ