Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.
Phù phù.
Tôi hít một hơi thật dài, ngón tay cứng ngắc cuối cùng cũng nhấp được vào phím gửi đi. Vài giây sau, trên màn hình hiện lên dòng chữ: Tin nhắn đã được gửi.
Nửa giờ sau, tôi đến bến xe buýt Y An.
Thôi Hy Triệt đã đứng chờ ở đó.
Dáng người cao lớn tuyệt đẹp, khí chát cao quý tới mức không thể nào đến gần.
Ánh mắt của anh ta xuyên qua dòng người nhộn nhạo nhìn thẳng vào tôi, máu trong cơ thể tôi bắt đầu cuộn sôi lên vì cái nhìn ấy, làm thế nào cũng không ngăn cản được.
Tất cả những âm thanh ở xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại tiếng thở nặng nề đứt quãng của tôi.
Tôi đi về phía anh ta, khi đi lướt qua bên cạnh, tôi cầm lấy tay Thôi Hy Triệt.
Giữ trong tay thật chặt, sau đó kéo anh ta lên một chiếc xe buýt đi La Đồ.
Tay Thôi Hy Triệt cũng nắm chặt lấy tay tôi, trong ánh mắt nhìn tôi lộ rõ những ngôi sao hạnh phúc.
Trong suốt 3 tiếng 20 phút đồng hồ sau đó, chúng tôi không ai nói một lời, sự tĩnh lặng như một tấm lưới bao trùm lấy chúng tôi, kéo chúng tôi chìm xuống một cách tự nguyện.
3 tiếng 20 phút sau đó, tôi kéo tay Thôi Hy Triệt xuống xe, đã đến La Đồ, nơi tươi đẹp nhất trong ký ức tôi.
Nụ cười của mẹ, sự nhõng nhẽo của Chân Ni, sự bao bọc của bố… tất cả đều được lưu giữ ở đây.
Có lẽ cũng vì thế, bầu trời ở đây đối với tôi trở nên cực kỳ êm dịu.
Đứng dưới bầu trời xanh trong, mấy trắng bay ở La Đồ, tôi dường như biến thành một con bé mới lên 7 tuổi, còn tất cả mọi thứ trong thị trấn nhỏ ấy cũng trở lại với dáng hình hồi tôi lên 7.
"Đưa anh đi xem một thứ này."
Tôi đưa Thôi Hy Triệt đến một vùng thảo nguyên xanh mướt cỏ non, từ đằng xa đã nhìn thấy cây cổ thụ sừng sững đứng yên nơi đó.
Những cành cây rậm rì không ngừng vươn mãi lên trời cao, thậm chí khiến người ta có cảm giác những cành cây ấy sẽ vươn lên tận mây trắng.
"Vì sao lại đưa anh đến đây?", từ sau lúc rời khỏi Mễ Á, đây là lần đầu tiên Thôi Hy Triệt hỏi tôi, trong giọng nói chứa đựng một sự dịu dàng khó đoán định.
"Bởi vì nơi đây có một ý nghĩa vô cùng lớn với tôi."
"Em đưa anh đến đây là bởi anh đối với em cũng có ý nghĩa vô cùng lớn phải không?" Thôi Hy Triệt hỏi với vẻ mong đợi, nhưng tôi không thể nào trả lời được.
Chúng tôi đến dưới gốc cây, tôi ngồi ngay xuống một đoạn rễ lớn nổi trên mặt đất, mắt nhìn về một hướng, ở phía đó không xa có một mô đất nhô lên.
Một hình bán nguyệt không được hoàn hảo lắm.
Bên trong đó chôn giấu người có nụ cười tươi đẹp nhất thế gian này.
Khi ấy, dưới ánh mặt trời xán lạn, những bông hoa tuyết trong veo được gió thổi bay đến chấp chới trước mặt tôi.
Tôi đưa tay ra, những cánh hoa rơi nhẹ xuống lòng bàn tay.
"Hoa bồ công anh à?", Thôi Hy Triệt hỏi.
"Ưm, anh biết hoa bồ công anh có ý nghĩa gì không?"
"…"
"Tình yêu không có điểm dừng", tôi bình thản nói nhưng trong âm điệu chứa đựng một nỗi buồn thương không sao giấu nổi, "khi còn nhỏ, tôi và Thiên Diệp thường ngồi đây cùng ngắm bầu trời, khi ấy, tôi cho rằng những cành cây này nối liền với trời cao, luôn muốn một ngày có thể trèo lên trời, tìm kiếm người quan trọng nhất đối với mình."
"Em và Thiên Diệp… từ nhỏ sống ở đây…"
"Ưm, cũng giống như hôm nay, tôi từng nói với Thiên Diệp về ý nghĩa của hoa bồ công anh – tình yêu không có điểm dừng."
"Ái Ni…"
Thôi Hy Triệt định nói gì đó, tiếng chuông điện thoại của tôi chợt vang lên.
Là Chân Ni.
Tôi nhấn phím nhận cuộc gọi.
"Mộ Ái Ni, chị nói xem, có phải chị đang ở bên cạnh hội trưởng Triệt không?", con bé gào lên, trong giọng nói đầy sự chán ghét.
Tôi nhìn về nấm đất đó một lần nữa, trên khuôn mặt bất giác nở một nụ cười: "Chị là chị gái của em, Chân Ni, em hãy tin tưởng chị đi."
Nói xong, tôi đóng máy lại.
*
Trong võ đường Không Liên. Phác Thiên Diệp nằm trên hiên nhà làm bằng gỗ, nhìn lên bầu trời.
"Í, hoa bồ công anh ở đâu bay đến thế?", Hạ Nhạc Huyên đi tới gần, nghi hoặc nhìn những linh hồn màu trắng đang bay lượn khắp không gian.
"Rất đẹp đúng không", Thiên Diệp bình thản nói, "Bây giờ ở La Đồ chắc chắn là hoa bồ công anh đang bay ngợp một trời. Chúng quả thực là một loài hoa đẹp nhất thế gian này, em thấy đúng không? Phải rồi, em có biết ý nghĩa của hoa bồ công anh không?"
"Là gì?"
"Tình yêu không có điểm dừng. Ha ha, Ái Ni đã nói với anh như thế."
Hạ Nhạc Huyên lườm Thiên Diệp một cái, rồi bất chợt nhớ ra điều gì đó, "À, vừa nãy Ái Ni đến tìm anh nhưng anh không ở đây. Cậu ấy có vẻ rất căng thẳng."
"Cái gì? Ái Ni đến tìm anh hả?", Thiên Diệp lập tức nhảy vọt lên, hai tay chộp lấy tay Hạ Nhạc Huyên.
"Này, đau quá! Bò tay ra", Hạ Nhạc Huyên gắng sức gạt tay Thiên Diệp ra.
"Em nói cho anh biết xem, Ái Ni đến đây lúc nào?"
"Anh cứ bỏ tay ra đã", Hạ Nhạc Huyên nhìn thẳng vào Thiên Diệp.
"Em mau nói cho anh biết đi", giọng nói của Thiên Diệp mỗi lúc một lớn hơn.
"Anh bỏ tay ra đã", không hiểu tại vì sao khi Hạ Nhạc Huyên vừa nói xong câu này, nước mắt đã lã chã rơi ra.
Thiên Diệp hoảng hồn chựng người lại, sững sờ khi nhìn thấy vẻ buồn thương không