Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342344
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2344 lượt.
ắp nơi đều thành một màu trắng. Trong cái vùng trắng mênh mông ấy, trời đất hòa vào làm một, cả thế gian cũng như nhạt nhòa đi, hoàn toàn không còn ranh giới, cũng không thể nào biết được ở phía trước rốt cuộc là đường đi hay là vực thẳm, là trần gian hay địa ngục…
Đúng vào thời khắc ấy, tôi cũng rơi vào trạng thái mù trắng, trước mắt là một màn trắng mênh mông, không thể nào phân biệt được phương hướng.
"Cẩn thận!"
Bên tai vang lên tiếng kêu gấp gáp đầy lo lắng của Thôi Hy Triệt, nhưng tôi đã hoàn toàn chìm đắm trong sự đau thương, không thể nào dịch chuyển nổi.
Người tôi bất ngờ được đẩy ra, lúc ngã xuống đất, tôi nhắm nghiền hai mắt, rơi vào một thế giới tối đen vô tri vô giác…
Trong một màu xanh miên man vô cùng mê hoặc, tôi cư đắm chìm mãi xuống…
Chìm đắm xuống…
Chìm đắm xuống biển sâu lạnh giá không bờ không bến.
Bên tai dường như đang vang vọng tiếng sáo du dương của các nàng tiên cá, đẫm tình nhưng u buồn. Trong thế giới khiến cho tôi sắp ngạt thở ấy, sự sống đầy rực rỡ vẫn cứ lướt qua không ngừng bên tôi.
Thế nhưng toàn thân vẫn đau đớn và lạnh lẽo, khiến tôi thốt lên những tiếng kêu tuyệt vọng nhất.
Một người đang quỳ bên giường nơi tôi ngồi, những ngón tay *** h khí đang nắm chắc lấy tay tôi.
Là Thiên Diệp!
Như thế tức là Thiên Diệp đã cứu tôi ư?
Tôi nhẹ nhàng rút tay mình ra, xuống giường đi vào buồng tắm.
Tôi ngồi vào trong bồn tắm, những dòng nước ấm áp chảy ra từ chiếc vòi hoa sen dần dần thấm ướt toàn cơ thể.
Sự ấm áp vô cùng này có lẽ sẽ có thể xua đi mọi giá lạnh trên người, lạnh đến mức phát hoảng, lạnh đến mức đớn đau nữa…
Trong buồng tắm tĩnh lặng ấy, những làn khói trắng bồng bềnh lan tỏa khắp nơi.
Một khuôn mặt xinh đẹp như đóa hoa tường vi lại xuất hiện trong đầu.
Khi vừa cười vừa nói nó luôn thích lấy một ngón tay xoắn những lọn tóc quăn đầy lãng mạn vào, giọng nói nghe nhẹ nhàng và trong vắt như tiếng chuống bạc.
Chân Ni, Chân Ni…
Em gái của chị, rốt cuộc em đang ở đâu kia chứ?
Tôi đứng dậy, mặc bộ quần áo khô vào người. Tấm gương trong buồng tắm hiện lên hình ảnh của tôi.
Khuôn mặt gầy và trắng nhợt nhạt, đôi mắt trỗng rỗng.
Đôi hoa tai hình con chim phượng hoàng đeo trên tai lấp lánh những tia sáng lạnh lẽo làm chói mắt.
Tôi đi ra khỏi buồng tắm, đột nhiên nghe thấy tiếng đàn dương cầm, sao mà dịu dàng tươi đẹp đến thế, sự ấm áp khiến người ta phải rơi nước mắt.
Chỉ trong phòng Chân Ni mới có dương cầm, lẽ nào con bé đã về rồi?
Tôi đi sang phòng Chân Ni, chỉ thấy một người đang nhìn tôi cười hiền dịu.
Nụ cười mang theo cả mùi thơm của hoa oải hương.
Những ngón tay đầy linh khí của anh đang đi dạo trên những phím đàn đen trắng, nhẹ nhàng và huyền ảo như cánh bướm bay dập dờn qua biển cả.
Tôi lặng lẽ đi đến gần, ngồi xuống bên cạnh anh, đầu dựa vào vai anh.
Thời gian như bị tiếng đàn diệu kỳ mê hoặc, bỗng như không trôi đi nữa.
Tất cả mọi thứ xung quanh trở nên hư ảo, biến thành những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, những ngôi sao bị tiếng đàn hấp dẫn, lần lượt rơi xuống, lóe lên những ánh sáng màu trắng ngọc hệt như những bông hoa tuyết trong suốt.
Mẹ tôi từng nói, khi bà nhớ đến tôi, những vì sao sẽ rơi xuống, hóa thành những bông hoa tuyết rợp trời.
Giờ đây, liệu có phải là mẹ đang nhớ đến tôi không.
"Còn nhớ hồi nhỏ, em luôn mong sẽ trèo được lên ngọn cây cổ thụ ở La Đồ để lên trời tìm mẹ. Còn bây giờ thì sao? Nghe tiếng đàn của anh chắc là em không cần phải vất va như thế nữa, là đã có thể cảm nhận thấy nỗi nhớ mong của mẹ dành cho em rồi", giọng nói của Thiên Diệp đột nhiên rất nhẹ, nhẹ như đôi cánh trắng tnh khôi của thiên sứ vậy.
"…" Trái tim tôi đột nhiên trở nên ấm nóng.
Thiên Diệp ngồi bên cạnh như đã trở thành cây cổ thụ đó, có thể khiến tôi cảm nhận được sự yên bình và thư thái.
"Đồ!"
Đột nhiên, tất cả bị nốt đồ nặng nề của cây đàn phá vỡ, cảnh tượng huyền ảo bỗng như tảng băng trắng với đầy vết nứt, ngay sao đó vỡ tan ra thành muôn mảnh.
"Thiên Diệp?", tôi nghi hoặc nhìn Thiên Diệp, chỉ thấy khuôn mặt anh ta bỗng trở nên trắng bệch, mồ hôi trên trán không ngừng rịn ra, bàn tay phải đặt trên những phím đàn run lên không thể nào kiềm chế nổi. Tôi cảm thấy hơi bất an, lo lắng hỏi: "Thiên Diệp, anh làm sao thế? Tay anh làm sao thế?"
Thiên Diệp cắn chặt răng, dường như cố gắng chịu đựng sự đau khổ cực điểm. Dầu vậy, anh vẫn gắng sức quay sang tôi mỉm cười, muốn làm cho tôi yên lòng.
Nụ cười của anh nhợt nhạt và chấp chới, giống hệt một bông hoa đang sắp úa tàn.
Tôi vội vàng đưa Thiên Diệp vào bệnh viện, trong lòng hoảng hốt vô cùng.
Sao lại có thể như vậy chứ?
Thật lạ lùng, lần trước vì Chân Ni nhờ, tôi đưa Thiên Diệp đến đánh đàn làm nền cho vở kịch, kết cục là anh đột nhiên lạc điệu khiến buổi biểu diễn bị phá vỡ. Vì sao tối nay anh lại có thể chơi đàn hay như vậy?
Tôi đột nhiên nhớ ra câu Thiên Diệp từng nói với mình…
"Đồ ngốc mới thích nắm tay anh!có điều em thấy ta