Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342350
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2350 lượt.
y anh có vẻ thích hợp với việc ngồi chơi pianotrong một nhà hát lớn rực rỡ ánh đén vàng ở Vienna hơn là dùng để chặn dao găm đấy."
"Ha ha, thế à? Đôi bàn tay này vừa vặn biết chơi đàn đấy, tuy nhiên nó không thể lướt trên các phím nhạc nữa rồi."
"Xí, biết chơi đàn tại sao lại không thể chơi nữa?"
"Bởi vì tay cũng hỏng như một cỗ máy cũ kỹ rồi."
…
"Anh không thể chơi đàn được nữa rồi."
"Vì sao thế?", tôi không hiểu, hỏi lại anh.
"Ha ha, vì tài cùng sức kiệt rồi. Tuy nhiên nếu như em muốn anh đi, anh sẽ đến đó chơi một lần. Nhưng nếu anh chơi đàn thêm một lần nữa mà bàn tay này trở nên tàn phế, em có muốn anh đi không?"
"Tay anh có thể cầm đũa, có thể đánh đòn quật vai, chắc sẽ không có chuyện gì đâu. Thiên tài dương cầm đẳng cấp thế giới dù có tài cùng lực kiệt, khi tấu lên bản nhạc chắc vẫn khiến bọn em kinh ngạc đấy."
"Ha ha, cũng có thể nói như thế."
…
Hỏng giống như một cỗ máy cũ kĩ rồi?
Tôi liên tưởng đến vẻ mặt đau khổ mới rồi của Thiên Diệp, còn cả bàn tay cứ run lên không sao kiềm chế nổi của anh.
Tay Thiên Diệp từng bĩ thương nên không thể tiếp tục chơi đàn?
Đó là lời giải thích duy nhất.
Khi tôi còn đang phỏng đoán lung tung, mẹ Thiên Diệp từ đâu chạy vội đến, sắc mặt bà ấy vô cùng nghiêm trọng, đầy sự tức giận và mang theo sát khí.
"Tay Thiên Diệp thế nào rồi?", bà ấy hỏi.
"Cháu cũng không biết, anh ấy đang chơi đàn cho cháu nghe, đột nhiên tỏ ra đau đớn…"
Tôi còn chưa nói hết câu…
Bốp!
Mẹ Thiên Diệp đã thẳng tay tát mạnh vào mặt tôi.
Đau, đau quá! Trên mặt như bừng bừng lửa cháy, đau như phải bỏng.
Tôi nhìn mẹ Thiên Diệp bằng ánh mắt đầy sự tức giận và khó hiểu.
Trong mắt bà ấy lóe lên ánh sáng lạnh lẽo đến ghê người, vì tức giận nên ngực phập phồng gấp gáp: "Mộ Ái Ni, cố phải hủy hoại thằng bé, hủy hoại nó rồi mới thấy vừa ý hay sao?"
"Cháu không có, cháu không hề biết vì sao anh ấy đột nhiên lại như thế!"
"Thiên Diệp vốn không được phép chơi đàn."
Cái gì? Vì sao Thiên Diệp lại không được phép chơi đàn?
Anh ấy chẳng phải là một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng thế giới ư? Chẳng phải bất kể bản nhạc nào được đôi tay anh ấy diễn tấu lên cũng không hề có đối thủ hay sao?
"Vì sao lại không được phép chơi đàn?", tôi hỏi bằng vẻ bất an.
"Là vì cô."
"Cháu ư?"
"Thiên Diệp vì muốn từ Canađa trốn về gặp cô, đã đánh nhau với mấy người vệ sĩ nên bị thương nặng ở tay."
Là để về nước gặp tôi ư? Thiên Diệp…
Là do em đã hại anh ư?
Khi tôi vẫn còn đang sững sờ, bác sĩ đã đi ra từ phòng bệnh.
"Cậu ấy vừa làm gì?"
"Bác sĩ, mới rồi khi đang đánh đàn, anh ấy đột nhiên tỏ ra rất đau đớn."
"Thảo nào. Tay cậu ấy từng bị thương nặng, khiến cho những dây chằng ở cánh tay bĩ kéo mạnh, đến cả các cơ điều khiển ngón tay cũng bị ảnh hưởng, cần phải nghỉ ngơi hoàn toàn trong nửa năm. Tuy nhiên tình trãng của cậu ấy cho thấy từ đó đến nay chưa hề hồi phục, thêm vào đó là việc chơi đàn khiến cho tình hình càng nghiêm trọng hơn, rất có khả năng sau này sẽ không thể chơi đàn được nữa…"
Nghe bác sĩ nói dứt lời, mẹ Thiên Diệp run rẩy bước lùi về phía sau.
"Không thể nào, không thể nào, con trai tôi sẽ không có chuyện gì. Tôi sẽ mời bác sĩ giỏi nhất chữa trị cho cánh tay của nó, các người ở đây toàn là bác sĩ hạng tồi, cơ bản là không có chút trình độ nào…"
Giọng nói của bà ấy mội lúc một xa xôi, giống như đang truyền đến từ một không gian nào khác.
Bàn tay tôi bám lên cửa kính phòng bệnh, nhìn Thiên Diệp đang nằm trên giường trong đó, dòng nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn xuống.
Hóa ra chính tôi là người đã hại Thiên Diệp đến mức này.
Hại anh từ một ngôi sao lớn của thế giới trở thành một kẻ không có bất cứ thứ gì.
Hại anh từ một người thừa kế của gia tộc lớn trở thành kẻ lang thang không có nhà để về.
Hai anh từ một người khỏe mạnh trở thành một bệnh nhân với những ngón tay tàn tật.
Tôi đích thực là một kẻ vô cùng vô cùng xấu xa, thế nhưng Thiên Diệp trước sau vẫn chờ đợi bên cuộc đời tôi .
"Bác sĩ, tôi có thể vào trong thăm anh ấy không?"
"Ưm, nhưng xin hãy cố gắng đừng làm ảnh hưởng đến việc bệnh nhân nghỉ ngơi."
"Vâng", tôi gật đầu.
"Không được!", mẹ Thiên Diệp đứng chắn trước cửa, lặp đi lặp lại: "Ta nói là không được! Ta sẽ không để cho cô gặp lại Thiên Diệp một lần nào nữa, đối với cô, ta đã không còn gì để nói rồi, ta chỉ muốn nói một câu cuối cùng này."
"…", tôi lặng im chờ bà ấy nói hết câu.
"Xin cô hãy tránh xa Thiên Diệp một chút!"
Cạch!
Mẹ Thiên Diệp đóng mạnh cánh cửa vào, thậm chí còn đóng kín cả rèm cửa sổ, khiến hy vọng cuối cùng được nhìn thấy Thiên Diệp của tôi cũng bị hủy diệt trong chớp mắt. Nhưng mà bây giờ đây tôi thực sự rất muốn được nhìn thấy Thiên Diệp, rất muốn được cầm lấy những ngón tay bị thương của anh, nói với anh rằng tôi sẽ ở bên anh suốt cuộc đời này, giúp anh có thể hồi phục, cố gắng giúp những ngón tay anh lại có thể dạo lên những âm thanh tuyệt diệu.
Nhưng tôi và Thiên Diệp lại bị ngăn cách thế này.
Tôi không thể nào an ủi anh, động viê