Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341582
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1582 lượt.
há hỏng vận may của cô, thất thường đùa giỡn cô vậy.
Chị quản lý gọi cô vào phòng làm việc nói
"Nghe nói cô Đồng mấy hôm trước bị ốm, công ty chúng ta luôn để tâm chăm sóc cho cấp dưới, tuy công ty đồng ý cho cô nghỉ việc, nhưng sau khi chúng tôi suy tính, có lẽ chúng tôi vẫn nên cho cô nghỉ 5 ngày, cô Đồng sử dụng kỳ nghỉ thật tốt nhé"
Lúc Đồng Nhan đi ra khỏi công ty thì gọi điện cho Trác Chính Dương. Anh dường như đang họp, bởi vì người nhấc máy đầu tiên là giọng cô thư ký, cô ta nói sẽ chuyển lời lại cho anh. Cô định cúp điện thoại thoại, thì anh đã nghe máy, cô nói
"Giọng cô thư ký của anh thật dễ nghe...."
Bên đầu kia, tâm tình Trác Chính Dương rất khoái trá
"Không chỉ giọng dễ nghe, vóc người cũng rất đẹp...."
"Vậy sao"
Đồng Nhan đáp
"Trác thiếu thật có phúc..."
"Vợ không ở bên canh, diễm phúc ở đâu ra, những người phụ nữ khác ở trong mắt anh đều là gió thoảng mây trôi, đều chỉ là mây trôi mà thôi..."
Trác Chính Dương cười hì hì.
Đồng Nhan xì một tiếng, vui vẻ.
-
Mấy hôm nay, Đồng Nhan nghỉ ốm ở nhà, trừ giúp Cách Lạp liên hệ trường học mới thì ở nhà vẽ một vài bản thiết kế.
Đôi khi linh cảm giống như một con thú nhỏ thích nhõng nhẽo, lúc vội vàng, nó chẳng thèm xuất hiện, nhưng lúc mình rảnh rỗi, nó lại nhảy ra. Thảo nào có rất ít người làm nghệ thuật có nghề nghiệp ổn định. Trác Chính Dương đối với bản vẽ kiến trúc của cô cũng khá hài lòng, còn ra sức khen cô một phen.
Đồng Nhan ngồi trong thư phòng của Trác Chính Dương dựng mô hình kiến trúc, điện thoại chợt vang lên, là Thiệu Vũ Hành gọi tới. Bên đầu dây kia, Thiệu Vũ Hành có chút nóng nảy
"Nhan Nhan, Mai Mai bị bệnh, cô tới thăm cô ấy một chút đi..."
Đồng Nhan cúp điện thoại, kinh hoàng vô cùng, hóa ra, Mai Mai lại có thể bị bệnh. Trong ấn tượng của cô, Trình Mai Mai luôn là một cô gái khỏe mạnh giống như một con trâu đực vậy, dù cho đêm nào cũng chơi "Plant and zombie" cả đêm đến tận hừng sáng thì hôm sau vẫn có thể khỏe như voi dậy ăn vụng đồ ăn, ngày nào cũng như vậy, mặc kệ mưa to gió lớn, lạnh giá hay nóng bức của mùa hè. Khỏe như Trình Mai Mai, lại cũng bị bệnh, quả nhiên con người không phải là sắt thép, là con người, đều có khả năng ngã bệnh.
Đồng Nhan chạy tới bệnh viện , Trình Mai Mai quả thực bị bệnh, đôi mắt cô ấy vô hồn, hai tay vô lực buông thõng xuống, trên mu bàn tay có kim châm truyền nước. Thấy cô vào, ánh mắt Trình Mai Mai bi thương nhìn cô
"Nhan Nhan....500 vạn mất rồi...."
Cô cân nhắc suy nghĩ không biết "500 vạn" trong lời nói của Trình Mai Mai là ý gì. Tự hỏi "500 vạn nào? Bán hai chúng ta cũng không được 500 vạn"
Lời của cô giống như đụng vào nỗi đau thầm kín của Trình Mai Mai, cô nàng nước mắt lã chã nhìn cô, sau đó móc trong túi một tờ giấy đưa cho cố
"Vé xổ số trúng thưởng kỳ này"
Đồng Nhan theo bản năng thay Trình Mai Mai kích động nói
"Cậu trúng ư"
Chẳng lẽ Trình Mai Mai phải truyền nước vì xúc động quá mức?
Trình Mai Mai trầm ngâm, sau đột nhiên bật người dậy, nắm hai vai cô, kích động nói
"Thiếu chút nữa, thiếu chút nữa, thiếu chút nữa thôi...."
Đồng Nhan ôm lấy cơ thể Trình Mai Mai
"Rốt cuộc có chuyện gì hả?"
Trình Mai Mai kể lại sự việc, cô rốt cuộc hiểu "500" vạn này là thế nào.
Trình Mai Mai trong ba ngày, sắp xếp ra một tổ hợp số mà cô nàng tự nhận là có thể trúng giải nhất xổ số, định chọn một ngày tốt đi tới hàng vé số dưới lầu mua. Nhưng hôm ấy cô vừa khéo bị Thiệu Vũ Hành ngăn lại, sau đó kéo cô lên xe, mang cô sân trường đại học A hồi tưởng lại quang cảnh những ngày lãng mãn đã qua. Không ngờ, ngoảnh đi ngoảnh lại, bỏ lỡ thời gian mua vé số muộn nhất vào 8 giờ tối Chủ nhật. Vé số trúng giải độc đắc xuất hiện, chính là dãy số mà Trình Mai Mai từng tính toán.
Đồng Nhan nghe Trình Mai Mai kể lại, ngẩng đầu nhìn bình truyền nước trên đầu cô nàng, trong lòng thầm nghĩ: Trình Mai Mai lần này có lẽ thực sự bị đả kích!!!
Đồng Nhan ngồi ngây người trong bệnh viện với Trình Mai Mai đến tận khi Trác Chính Dương gọi điện tới, anh nói có lẽ buổi tối không về ăn cơm, cô thông báo qua loa với Trác Chính Dương vài câu rồi cúp máy.
"Người đàn ông nhà cậu đúng là chịu khó, không về ăn cơm cũng phải gọi điện khai báo...."
Trình Mai Mai mệt mỏi ngẩng đầu, đôi mắt không có chút tinh thần nào nhìn cô.
"Ha ha..."
Đồng Nhan cười. Cô nhìn dáng vẻ ỉu xìu của Trình Mai Mai, có phần không đành lòng, 500 vạn cứ như vậy bay mất, chuyện này dù là người bình thường cũng sẽ nhức nhối một thời gian, huống hồ là Trình Mai Mai, tình cảm của cô nàng đối với tiền bạc giống như người sao Hỏa vậy, không bình thường chút nào. Vì thế lúc cô nàng gặp phải chuyện này, có lẽ so với việc róc một miếng thịt trong lòng còn đau hơn.
Trình Mai Mai không có tí gì xúc động trước đợt tấn công dịu dàng của Thiệu Vũ Hành
"Cho dù chết đói, tôi cũng không ăn đồ của Thiệu gia gì gì đó, tôi sợ mình nôn ra mất"
Có lẽ Thiệu Vũ Hành đối với những lời này của Trình Mai Mai dã ngh