Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341583

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.

e thành quen, sắc mặt anh vẫn bình thường, tự mình ngồi bên mép giường
"Vậy em nói phương thức bồi thường đi, anh phải bồi thường tổn thất 500 vạn kia cho em thế nào đây..."
Nghe Thiệu Vũ Hành vừa nói vậy, Trình Mai Mai nhất thời nói không nên lời, lẩm bẩm quay mặt đi
"Tiền Thiệu gia nhà các người, Trình Mai Mai tôi không lạ gì"
"Nếu đã không lạ gì, vậy thì bồi thường người nhé"
Thiệu Vũ Hành dừng một chút, rồi nói
"Dùng bản thân anh để bồi thường cho em được không?"
Trình Mai Mai hơi cứng lại, sau đó bùng nổ, chỉ vào mũi Thiệu Vũ Hành hét lên
"Họ Thiệu kia, anh nghìn vạn lần cũng đừng coi trọng bản thân mình, trong mắt bà đây ngay cả đồng tiền xu anh cũng không bằng, sao có thể so bì với 500 vạn được"
Thiệu Vũ Hành trầm ngâm, mở miệng nói
"Anh sẽ tăng tỉ giá đồng bạc, nhưng tiền mặt sẽ bị sụt giá"
Trình Mai Mai hừ lạnh một tiếng, sau đó cũng trầm mặc theo.
Đồng Nhan cảm thấy mình nên nhanh chóng rời khỏi đây, bầu không khí tế nhị ở đây không thích hợp tồn tại bên thứ ba, nên cô tùy tiện tìm một cái cớ để ra khỏi phòng bệnh.
-
Năm mới đã càng ngày càng đến gần, có thể nhận thấy không khí năm mới qua cách trang trí trên đường phố. Cô bỗng nhớ ra, dường như Cách Lạp chưa từng có một năm mới náo nhiệt nào cả, ở bên Mỹ, vì một mặt hy vọng tiết kiệm chi phí, mặt khác bởi vì cảm giác cô đơn một mình sống nơi đất khách quê người, năm mới của cô và Cách Lạp vô cùng đơn giản tới đáng thương. Lễ mừng năm mới cô chuẩn bị cho nó, chỉ là đun một nồi bánh sủi cảo, sau đó nói với nó một tiếng "Năm mới vui vẻ"
Đúng lúc Trác Chính Dương gọi điện cho cô nói buổi tối có hội nghị, có lẽ anh sẽ về trễ, cô suy nghĩ một chút rồi lên xe bus tới trường của Cách Lạp. Cô đã đổi trường cho Cách Lạp, trường học do Trác Chính Dương chọn, suy xét trên các mặt như chất lượng dạy học, phong cách học tập, phương tiện giao thông đều là tốt nhất, đương nhiên học phí vô cùng đắt.
Cách Lạp nuôi trên tay cô vốn là "Nghèo dưỡng", bây giờ qua tay Trác Chính Dương liền biến thành "Phú dưỡng", hơn nữa còn giàu chảy mỡ.
Lúc Đồng Nhan tới, trường vẫn chưa tan học, cô buồn chán ngồi trong căn phòng nghỉ chờ Cách Lạp tan học. Căn phòng nghỉ này đặc biệt xây dựng dành cho phụ huynh tới đón con tan học về nhà. bên trong có trà có bánh, học phí đắt đỏ không phải mất trắng.
"Đồng Nhan..."
Một giọng nói đầy kinh ngạc vang lên phía sau cô.
Cô ngoảnh đầu lại, thấy một người phụ nữ tóc quăn đứng đối diện, người phụ nữ này gặp được cô có vẻ rất hưng phấn, khóe mắt nhếch lên, lộ ra vẻ tươi cười.
"Xin lỗi, cô là...."
Đồng Nhan định hỏi như vậy, nhưng có lẽ cảm thấy hỏi như vậy thật không lịch sự, nên cô cười với người phụ nữ kia, chờ cô ấy tiếp tục nói.
"Nhìn bộ dạng này của cô, cũng biết là cô không nhớ ra tôi"
Người phụ nữ cười oán trách, sau đó vỗ vỗ lên bả vai cô.
Đồng Nhan cười, gật đầu, hỏi dò
"Cậu là Băng tử?"
Cô nhớ người phụ nữ này lúc đó vì bị Trác Chính Dương ‘đá’ nên muốn làm loạn, tự sát, cô đi tới kéo cô ấy, không ngờ người bị thương lại biến thành cô, náo loạn một hồi, cô và cô gái này liền quen biết nhau. 5 năm, từ một thiếu nữ ngày nào đã trở thành người phụ nữ, cô cũng đã trở thành một người mẹ.
Người phụ nữ cười
"Cuối cùng cậu cũng nhớ mình"
Dừng lại
"Cậu ...tới đón con?"
Đồng Nhan cười, xem như ngầm thừa nhận.
Hà Băng suy nghĩ, có lẽ cũng hiểu chuyện, sau đó ngồi xuống, giống như bắt đầu mở máy, chậm rãi nói
"Mình kết hôn rồi, bây giờ cũng tạm ổn, tuy làm mẹ kế, nhưng cuộc sống cũng coi như thoải mái, anh ấy đối xử với mình không tệ"
Đồng Nhan
"Vậy là tốt rồi"
"Còn cậu?"
Hà Băng hỏi
"Trở về lúc nào?"
"Về một thời gian rồi"
Đồng Nhan cười nhạt
"Mình cũng khá hài lòng với cuộc sống bây giờ"
Hà Băng hơi sửng sốt, hồi lâu mới nói
"Anh ấy bây giờ chắc chắn vui đến chết nhỉ...."
Đồng Nhan cười thản nhiên
"Chúng tớ rất hạnh phúc"
Hà Băng bật cười, nói
"Cậu đừng nghĩ trước kia anh ta đào hoa, đổi bạn gái liên tục, đủ các thể loại, hoa lớn hoa nhỏ đều có cả, nhưng anh ta thực sự thích cậu"
Đồng Nhan im lặng lắng nghe
"Khi còn ở bên cạnh anh ấy, mình đã từng cho rằng anh ấy thực sự yêu mình, bởi vì anh ấy đối xử với mình rất tốt, sau này mình phát hiện, anh ấy đối với cô gái nào đều cũng tốt như vậy...."
Hà Băng dừng một chút rồi nói tiếp
"Khi ấy, mình rất hận tính đào hoa của anh ấy, dù cho anh ấy tốt với cậu bao nhiêu nhưng đến lúc anh ấy chán ngấy, thì liền chia tay với cậu"
Đồng Nhan không hề nói xem vào, đành tiếp tục nghe.
"Mình nghĩ khi đó anh ấy không hề chung tình, có điều...."
Hà Băng nhìn cô
"Bây giờ, anh ấy không phải không chung tình, mà là vô cùng chung tình, vô cùng si tình, mặc kệ trước đây anh ta có nhiều bạn gái thế nào, nhưng anh ấy chẳng qua chỉ đang tìm kiếm một loại cảm giác....cảm giác như được ở cùng với cậu"
Đồng Nhan cúi đầu cười, tâm tình trong lòng phức tạp.
"Bây giờ nghe cậu nói, cậu đã kết hôn với anh ấy, mình rất vui"
Hà Băng nói
Cô nói xong, tiến