Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1588 lượt.

g chuông tan học vang lên, Hà Băng để lại số điện thoại cho cô rồi rời đi.
-
Đồng Nhan đi tới phòng học của Cách Lạp, học sinh đã lục đục từ trong phòng đi ra, vậy mà Cách Lạp của cô vẫn thong thả thu dọn đồ trên bàn học. Thấy cô đứng ở cửa, nó mới cầm cặp sách đi ra. Đồng Nhan cầm lấy cặp sách của Cách Lạp, vừa đi vừa hỏi
"Trường mới thế nào, thích không?"
Cách Lạp suy nghĩ rồi đáp
"Cũng không khác lắm, nhưng thức ăn ở đây khá ngon"
Đồng Nhan thò tay xoa đầu Cách Lạp, nói
"Tối nay mẹ dẫn con ra ngoài ăn, sau đó đi sắm sửa quần áo mới, sắp năm mới rồi, mẹ muốn mua quần áo mới cho con"
Cách Lạp hỏi cô
"Ba Trác đâu?"
Nó đã tập thành thói quen, dù cho làm bất cứ chuyện gì cũng đều nhớ tới Trác Chính Dương.
"Tối nay ba con phải họp, nên không đi cùng mẹ con mình được, nếu hôm nay không chọn được đồ con thích thì lần sau chúng ta gọi cả ba đi mua cùng con"
Cách Lạp đối với cách nói của mẹ rất khinh thường, nó bĩu môi nói
"Tùy mẹ..."
Đồng Nhan cười, sau đó gọi một chiếc taxi, đi tới trung tâm thành phố.
-
Khuôn người Cách Lạp rất tốt, mặc gì cũng đẹp, mỗi lần nó từ trong phòng thử đồ đi ra, đều tràn đầy khí chất của ngôi sao nhỏ tuổi. Mẹ quý nhờ con, Đồng Nhan ở bên cạnh vô cùng nở mày nở mặt.
Từng có vị học giả phát biểu một bài học thuyết, chứng minh người đàn ông không thích đi dạo phố đã trở thành một loại định lý. Đồng Nhan nhìn Cách Lạp. Nó sắp không nhịn nổi nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn càng lúc càng lạnh lùng. Đồng Nhan chọn cho Cách Lạp một cái áo khoác trẻ em màu vàng cam
"Màu sắc cái này sáng sủa, đi trong đám đông không dễ dàng lạc được"
Cách Lạp liếc nhìn cái áo khoác màu vàng lòe loẹt, khuôn mặt nhỏ xụ xuống
"Nhưng thật là xấu xí..."
Đồng Nhan
"Dựa vào ánh mắt phụ nữ của mẹ mà nói, rất đẹp trai"
Cách Lạp lầm bầm.
Đồng Nhan cười hài lòng, lôi kéo Cách Lạp vẻ mặt không tình nguyện đi tính tiền.
Hôm kết hôn, Trác Chính Dương đã đưa thẻ tín dụng cho cô, cô vẫn luôn mang theo trên người, khi tính tiền, cô nhìn mấy cái thẻ trong ví da, chợt không biết nên lấy cái nào. Đôi khi, con người ta luôn bị những vấn đề nhỏ nhặt làm rầu rĩ, dù biết rõ những chuyện này đều nhẹ như lông hồng, đều không quan trọng, căn bản không đáng phải mất công suy nghĩ, nhưng những chuyện nhỏ này sẽ giống như cái gai, đâm bên sườn cô, nhắc nhở cô phải đối mặt với sự thật.
Cô do dự, rồi rút thẻ Trác Chính Dương đưa cho cô ra quẹt, rồi dẫn Cách Lạp lên lầu ăn cơm. Tầng thứ mười của tòa nhà Kim Hòa là cửa hàng ăn uống, đi tới một quầy chuyên phục vụ nhu cầu của trẻ em. Khi lên tầng, cô gọi cho Trác Chính Dương hỏi anh muốn ăn gì, nếu thích, cô mua một phần mang về cho anh.
Trác Chính Dương hỏi cô
"Cách Lạp muốn ăn gì?"
Cô nói
"KFC"
Trác Chính Dương suy nghĩ rồi nói
"Vậy mua cho anh một suất gia đình đi"
"Không phải anh không thích đồ ăn dầu mỡ hay sao?"
Trác Chính Dương cười nói
"Lần trước anh thấy tờ quảng cáo của tiệm ăn này, anh nghĩ suất ăn gia đình cũng không tệ"
Đồng Nhan bật cười
"Dở hơi"
"Anh đã kết hôn cùng một cô gái gia giáo rồi, có thể không dở hơi được sao?"
...
Đồng Nhan cúp điện thoại, bỏ vào trong túi xách, lúc định dẫn Cách Lạp đivào thì thấy mẹ con Tống gia đi từ trong thang máy ra. Cô giả vờ không nhìn thấy, nhưng đối phương cũng không định giả vờ không nhìn thấy cô.
"Không ngờ lạ có thể gặp cháu Nhan của Đồng gia ở đây, thật là khéo..."
Bà Tống tươi cười đi tới, Tống Tử Khâm khoác tay mẹ, nụ cười trên mặt cô ta không tươi như mẹ mình, nhưng cũng cười khan với cô một tiếng.
Đồng Nhan xoay người lại
"Thật khéo..."
Bà Tống liếc nhìn Cách Lạp, nụ cười càng tươi
"Con trai cháu hả, nhìn thật kháu khỉnh"
Đồng Nhan cười, coi như bà Tống đang nói nhảm. Ánh mắt bà Tồng rời khỏi Cách Lạp chuyển tới túi quần áo trong tay cô, nhìn biểu tượng trên túi
"Nhãn hiệu quần áo trẻ em này rất đắt nhỉ?"
Nụ cười trên mặt Đồng Nhan không nhịn được giận dữ, chợt hiểu, cô cảm thấy mỉa mai vô cùng.
"Nghe Khâm nói, cháu đã gả cho con trai Trác gia rồi, đúng là không tệ nhỉ..."
Bà Tống cười đắc chí, nhìn đôi mắt bà vẫn còn trẻ trung. Lúc còn trẻ bà cũng được xem như một diễn viên hạng hai, về sau gả cho Tống Hà Kiến, coi như hoàn thành tâm nguyện làm bà chủ"
Đồng Nhan không nói gì, mặt khác, cô cũng không muốn Cách Lạp phải chứng kiến tình cảnh này, tùy tiện nói vài lời xã giao, rồi muốn dắt Cách Lạp rời đi.
"Xã hội bây giờ thật là, cô ta thật sự gả được vào Trác gia sao...."
Giọng bà Tống không lớn không nhỏ, thong thả nói sau lưng cô, sau đó Tống Tử Khâm đứng bên cạnh bà ta nói
"Mẹ cũng học cô ta một chút đi, nhìn xem người ta quyến rũ đàn ông thế nào?"
Cách Lạp đang nắm tay cô chợt buông ra. Sau đó "A" một tiếng, bà Tống cả người ngã về phía sau, đứng trước bà là khuôn mặt nhỏ nhắn đang tối sầm lại của Cách Lạp.
"Không cho phép bà nói mẹ tôi như vậy"
Cách Lạp còn nhỏ, nhưng giọng nói rất mạnh mẽ
Tống Tử Khâm thốt lên một tiếng, mãi mới phản ứng lại được, định đẩy Cách Lạp