XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1891 lượt.

. Hai người họ cách nhau tấm cửa kính, cách nhau ánh nắng của buổi quá trưa, cách nhau tấm lưới của thời gian và ký ức mịt mờ, cảm giác ấy rất giống kỹ xảo điện ảnh, dường như bước ra từ trong sâu thẳm ký ức, cảm giác mông lung, mờ ảo.
Những ngày tháng hai người ở bên nhau, cô đã làm mọi cách để lấy lòng anh, đã vứt bỏ thân phận cao quý của mình, có lúc nghĩ lại cũng thấy cảm động về mình. Ví dụ như buổi sáng dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, ví dụ như giặt quần nhỏ, tất cho anh ta, ví dụ như rửa nhà vệ sinh… Tất cả những việc ấy, quá phổ biến, quá mức bình thường, dừng như người phụ nữ nào cũng sẽ làm cho người đàn ông mình yêu. Nhưng đối với cô, một người đã quen với việc được người khác hầu hạ thì những chuyện ấy lại có một ý nghĩa khác. Dù cô làm những việc đó, trong lòng cảm thấy rất vui vẻ, cảm thấy thỏa mãn, nhưng cô vẫn mong muốn nhận được những lời khen ngợi, những lời khích lệ. Chỉ có điều cô là người mới học nghề, phương pháp kỹ năng đều không thành thục, không thích hợp, vì thế anh thường không hài lòng, nói thức ăn cô nấu không ngon, quần áo giặt không sạch, làm việc nhà thì vụng về, đến cả chổi lau nhà cũng không biết dùng… Thời gian ấy cô ở nhà nhàn rỗi, lúc ấy cảm thấy rất tự ti, cô không hề biết rằng mình lại kém cỏi, việc gì cũng không biết làm như vậy.
Lúc một mình, nhớ lại khoảng thời gian ấy khó tránh khỏi cảm thấy ấm ức. Vốn dĩ cô không cần phải vất vả như thế, bởi anh ta cũng không ép buộc cô. Tuy nhiên, dù là tình yêu vĩ đại đến đâu thì trong đó cũng khó tránh khỏi lẫn một chút ích kỷ. Chính vì chút ấm ức ấy mà cô cũng nổi nóng. Cái cách mà cô nổi nóng là im lặng.
Im lặng có nghĩa là từ chối giao tiếp. Đôi lúc tâm sự của đàn ông và phụ nữ trái ngược nhau hoàn toàn. Cô ngày càng thấy mình không hiểu anh ta. Còn An Duyệt Sinh thì hoàn toàn ngược lại, anh tự cho rằng mình rất hiểu cô, đặc biệt là sau lần họ cãi nhau với người khác. Anh không biết rằng cái cô quan tâm không phải là tiền mà là sự hy sinh của mình. Ngày nào cô cũng dậy từ sáu giờ sáng, chen chúc trên xe bus, đi nửa vòng thành phố để đi làm, ngồi đúng tám tiếng, đánh máy, nghe điện thoại, bận tối mắt tối mũi, một câu mà có thể đuổi cô đi, cô không phục. Nhưng anh không nghĩ như thế. Anh yêu thể diện của mình hơn yêu cô. Cô cảm thấy buồn vì điều đó, về sau cô thậm chí còn nghĩ rằng anh đến với cô chỉ vì muốn thỏa mãn nhu cầu sinh lý, vì vậy mà cô thấy xót xa, bi thương.
Đã rất nhiều lần cô nghĩ đến việc ra đi nhưng chưa lần nào hành động. Cuộc cãi vã nhỏ sáng hôm ấy chẳng qua là giọt nước tràn ly. Sau chuyện đó nếu anh dịu dàng hơn thì không biết chừng cô sẽ rung động, nhưng anh không làm gì cả, ngày nào cũng như thế, không hề thay đổi. Quả thực cô không tìm ra lý do để tiếp tục ở bên anh, thế nên cô ra đi. Sự ra đi của cô đúng với nguyện vọng của anh, cô đã đánh giá quá cao vị trí của mình trong lòng anh.
Cứ tưởng ai cũng mê mình là điều ngu ngốc nhất trên thế giới này.
Có một khoảng thời gian cô thấy mình thực sự rất ngu ngốc. Dĩ nhiên, bây giờ cũng không thông minh hơn là bao. Chỉ có điều cuộc sống có thể dạy cho chúng ta rất nhiều thứ, những thứ ấy khác hoàn toàn so với sách vở. Có nhiều cái biết là dễ nhưng làm thì khó. Mỗi người đều biết làm thế nào mới là đúng đắn nhất nhưng chưa chắc mọi người đều không phạm sai lầm. Con người vốn rất giỏi trong việc đề ra những câu châm ngôn nhưng lại không nghe theo nó.
Khi Phong Bình ngẩng đầu, nheo mắt nhìn sang thì không thấy bóng dáng của hai người ở tòa nhà đối diện đâu.
Cô rầu rĩ một lúc rồi đứng dậy ra về. Bước ra khỏi siêu thị, không có một gợn gió, thời tiết nắng ấm hiếm có từ khi tiết trời chuyển sang đông, quả thật là đẹp đến nỗi khiến người ta thấy ngạc nhiên.
Cô đã bảo lái xe về từ lâu, cô không hề lo sợ cái gọi là bắt cóc tống tiền.
Buổi tối Quân Di và Richard quay về, chú Phương mời cô cùng ăn bữa tối. Tuy đã gặp Quân Di trong bữa tiệc từ thiện lần trước nhưng Quân Di không hề quen cô. Buổi tối hôm nay coi như là lần đầu tiên hai người chính thức gặp mặt nhau. Cô nghĩ phải chuẩn bị món quà nhỏ mới được.
Cô tạm gác lại những phiền muộn trong lòng, cố gắng nhớ lại sở thích của mình hồi mười bảy, mười tám tuổi. Châu báu, quần áo, trang sức, những thứ ấy cô không cần bận tâm, muốn thứ gì, chỉ cần nói với người dưới là được. Về vật chất, không có thứ gì là họ không làm được, chỉ có những thứ không nghĩ ra được.
Cô vừa suy nghĩ miên man, vừa bước vào quầy bán đồ trang sức của siêu thị.
Nhân viên bán hàng quả là thành phần yêu thích các vụ scandal, vừa mới nhìn đã nhận ra vị khách này là nhân vật làm mưa làm gió trong các vụ scandal gần đây, vội đưa cô vào phòng khách vip, giám đốc đích thân tiếp đón.
Thực ra cô vẫn chưa nghĩ ra rốt cuộc nên mua cái gì, nhưng thấy đối phương nhiệt tình như vậy, đành phải vào xem.
Hai viên kim cương tám cara, cô vừa nhìn lập tức lắc đầu, không đủ độ thuần chất, kỹ thuật chế tác cũng không tốt. Nếu cuộc sống của Phương Quân Di xa hoa giống như lời Phương Quân Hạo nói thì chắc chắn sẽ không để mắt đến cái