Oa Gia! Anh Là Tổng Giám Đốc Sao?
Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341939
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1939 lượt.
ì anh nói với anh ta rằng nếu không phải đi tiếp khách thì đến tìm tôi”. Nói xong cô quay người đi.
“Thế nếu phải tiếp khách thì sao ạ?” A Cửu vội hỏi với một câu, trong lòng thầm nghĩ rất có thể giám đốc sẽ không đi.
Câu hỏi của anh ta khiến Phong Bình hơi ngạc nhiên, cô ngây người một lúc rồi nói: “Vậy thì cứ đi tiếp khách…”
A Cửu khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng thấy Phong Bình nói tiếp: “Khi nào xong thì đến tìm tôi”.
A Cửu giật mình, đầu thì gật nhưng tâm trí thì đang nghĩ đến việc khác, không khỏi thầm than thở: Giám đốc, tôi đã cố gắng hết sức rồi, có thể tìm được lý do thích hợp hay không là phụ thuộc vào anh.
Anh dõi mắt theo Phong Bình đến tận khi bóng cô biết mất ở góc rẽ, sau đó mới rút điện thoại gọi điện cho Đường Ca Nam.
Vừa nhấc máy, Đường Ca Nam đã hỏi ngay: “Thế nào rồi? Mọi việc ổn thỏa chứ?”
“Giám đốc…” A Cửu nói rất nhỏ nhẹ
“Có vấn đề gì sao?” Giọng nói của Đường Ca Nam có chút biến đổi.
“Thế này ạ, cô Phong vừa mới…”, A Cửu quyết định lảng tránh vấn đề chính, “Dạ, cô ấy nhờ tôi bày tỏ lòng cảm ơn với anh…”
“Cảm ơn?” Đường Ca Nam chau mày, nghĩ: Tôi bảo đi trói cô ta về đây, cô ta không tức giận mà còn cảm ơn tôi?
A Cửu lau mồ hôi, trước khi anh hỏi vội nói trước: “Giám đốc, tối nay anh có phải đi tiếp khách không?”
“Tiếp khách?” Đường Ca Nam cảm thấy rất khó hiểu. Anh ngồi dựng dậy khỏi chiếc sofa, quát lên: “Cửu, rốt cuộc cậu đang làm cái gì vậy? Bây giờ Phong Bình đang ở đâu?”
A Cửu giật mình, hốt hoảng nói: “Cô Phong mời anh tám giờ tối nay đến khách sạn Thời Quang ăn tối. Nếu anh phải đi tiếp khách thì xong việc hãy đi. Nghe cô ấy nói thì tối nay nhất định anh phải đến. Anh xem thế nào ạ. Điện thoại của tôi hết pin rồi. Tạm biệt giám đốc”.
Anh ta nói liền một mạch rồi dứt khoát tắt điện thoại. Thầm nghĩ sớm hay muộn cũng sẽ bị chửi, tránh được phút nào hay phút ấy.
Anh ta cầm chặt điện thoại một cách tuyệt vọng, thành khẩn cầu nguyện, thiếu chút nữa thì nước mắt lăn dài trên má.
Đường Ca Nam trợn mắt nhìn điện thoại, không tin anh ta dám cúp điện thoại của mình, gọi lại thì thấy tắt máy. Tức chết đi được. Anh rất muốn nói với A Cửu rằng: “Cậu không có lỗi gì cả, dù sao thì cậu cũng nói rõ mọi chuyện với tôi”. Chỉ có điều A Cửu không hiểu ý của anh.
Anh đi đi lại lại trong văn phòng hai vòng, rồi lại nằm xuống sofa, suy ngẫm thật kỹ về những lời A Cửu nói. Dường như đại để là Phong Bình muốn cảm ơn anh nên mời anh đến khách sạn Thời Quang dùng bữa?
Cô ta lại định giở trò gì đây?
Ha ha, lần này anh quyết sẽ không mắc bẫy.
Anh nằm trên ghế, hai chân gác lên bàn làm việc, dáng vẻ nhàn rỗi nhưng trong đầu lại đang bàn tính âm mưu quỷ kế. Lúc suy ngẫm, đôi mắt của anh trở nên thật linh hoạt, nhạy bén. Anh có đôi lông mày đẹp và rậm, đôi mắt đẹp và cuốn hút. Hồi nhỏ, đôi mắt ấy đã từng làm trào dâng tình mẹ bao la của biết bao phu nhân giàu có, trưởng thành rồi, đôi mắt ấy làm thổn thức trái tim của biết bao cô gái trẻ.
Từng đường nét trên khuôn mặt anh đều rất hài hòa, hoàn mỹ, tuy không phải là chàng trai “tuyệt sắc” nhưng vì có gia thế huy hoàng nên vô hình chung đã tạo thêm cho anh một vầng sáng hết sức lôi cuốn, vì vậy anh không bao giờ thiếu phụ nữ. Dường như lúc nào xung quanh cũng có một tấm lưới vô hình của các bóng hồng, sẵn sàng chờ đợi để “săn” anh. Anh đã vờn quanh những cái bẫy ấy biết bao nhiêu năm, đã trở nên rất xảo quyệt, bây giờ cũng muốn thử thách một chút với thân phận người đi săn.
Sau khi biết mình phải làm gì, anh ngồi bật dậy, tư thế nghiêm chỉnh, nhanh chóng xử lý những công việc quan trọng để có thể đến khách sạn Thời Quang cho kịp giờ hẹn với người đẹp.
Tôi đến từ Thúy Minh Hồ
Bảy giờ ba mươi, Đường Ca Nam vứt những giấy tờ trên tay sang một bên, gọi thư ký vào phòng dặn dò vài câu, gọi hai cuộc điện thoại, sau đó vào phòng vệ sinh rửa mặt, chỉnh lại quần áo, người đàn ông trong gương với đôi lông mày lưỡi mác, mái tóc đen óng mượt, quả là không thể chê vào đâu được.
Anh soi mình trong gương, mỉm cười, sau đó cầm chìa khóa đi xuống.
Tòa nhà Bắc Thần và khách sạn Thời Quang chỉ cách nhau ba dãy phố nhỏ. Ba con phố này là khu vực hoàng kim của thành phố Thánh Anh, rất nhiều công ty có tầm ảnh hưởng lớn đều ở trên ba con phố này, tắc nghẽn giao thông là chuyện thường tình. Nếu đã gặp trường hợp này thì dù bạn là ai, thế lực có lớn thế nào thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Tối nay Đường Ca Nam khá may mắn, tiến tiến dừng dừng chỉ tắc đường mười phút. Khi anh đến sảnh lớn của khách sạn Thời Quang, ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ treo tường, lúc ấy là tám giờ mười lăm phút.
Vì vụ scandal tình ái nhảm nhí kia mà Phương Bá Thao luôn cảm thấy có lỗi với Đường Ca Nam, vì thế ông liền đứng dậy tiếp đón anh, chủ động bày tỏ sự thân thiện, đưa tay ra bắt tay với anh.
Dĩ nhiên Đường Ca Nam đáp lại rất nhiệt tình, anh bước nhanh về phía trước, bắt tay ông ta, nụ cười rất rạng ngời. Phương Bá Thao cảm thấy ngạc nhiên vì sự nhiệ