Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341924
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.
này.
Giám đốc không ngờ cô là người sành hàng như vậy, hoàn toàn không giống với mắt nhìn của một cô gái lọ lem liền lấy viên kim cương hình trái tim hơn hai mươi cara mà người khác đã đặt ra. Đây là viên Sapphire hoàn mỹ không thể chê vào đâu được, không ngờ cô vẫn chưa vừa ý.
Giám đốc trợn mắt há miệng, nhấn mạnh đây là viên kim cương được dùng trong lễ đính hôn của con trai cả ngài thị trưởng.
Phong Bình cười nhẹ nhàng, đang định nói quân tử không cướp đồ của người khác, nhưng ngẩng đầu lên thấy sắc mặt của giám đốc, chỉ có thể dừng lại, vừa lấy ngân phiếu, vừa hỏi giá cả.
Giám đốc lập tức nói rất thân với giám đốc Đường Ca Nam, giảm giá thấp nhất. Anh ta cúi đầu tính tiền, nói ra một con số. Phong Bình đặt bút viết rồi đưa ngân phiếu cho anh ta.
Giám đốc nhận lấy tờ ngân phiếu, bỗng chốc mặt anh ta đỏ bừng lên, không nói được lời nào.
Phong Bình cười thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra: “Còn về việc nạm thế nào thì tôi sẽ thông báo cho anh sau”.
Giám đốc lấy lại tinh thần, tiễn cô ra khỏi cửa bằng một nụ cười hết sức không tự nhiên, sau khi quay lại mới lau mồ hôi trên trán, nhìn lại chữ ký trên tờ ngân phiếu ấy, không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Chữ ký trên tờ ngân phiếu ấy là Phương Bá Thao, hoàn toàn không phải là Đường Ca Nam mà anh quen.
Đúng là không thể tưởng tượng được, không thể tưởng tượng được.
Nhưng vì sao vợ sắp cưới của Đường Ca Nam lại dùng tiền của Phương Bá Thao? Cô ta không phải họ Phương, lại không phải là con gái của Phương Bá Thao, số tiền lớn như vậy có thể để cô ta tiêu một cách tùy tiện sao? Nhìn dáng vẻ thì dường như cô ta có một tập ngân phiếu trống có chữ ký của Phương Bá Thao. Trời ơi, rốt cuộc đây là chuyện gì vậy? Xem ra, vụ scandal này chưa chắc đã là giả, ruồi không đậu vào chiếc bánh không có mật, quả nhiên là họ ngoại tình.
Dĩ nhiên, điều đó anh ta chỉ có thể giữ trong lòng để dạ dày và ruột trao đổi với nhau, là một giám đốc cao cấp, giữ kín bí mật của khách hàng là đạo đức nghề nghiệp cơ bản nhất.
Tuy đã đặt kim cương nhưng Phong Bình không nghĩ rằng đó là món quà lý tưởng, cô tiếp tục đi xem đồ.
Mới đi được vài phút đã cảm giác thấy có cái gì đó là lạ. Khi đi ngang qua cửa hàng giày mũ, nhân cơ hội thử mũ trước gương thử đồ, cô nhìn kỹ phía sau nhưng không phát hiện có gì bất thường.
Lúc ấy là hơn bốn giờ chiều, tuy vẫn chưa đến giờ tan tầm nhưng người đi bộ không phải là ít. Phong Bình vô cùng tự tin vào trực giác của mình. Cô suy ngẫm một lúc, đặt mũ xuống rồi đi ra ngoài, bước vài bước là đến một chỗ rẽ, phía bên phải là dãy phố bán quần áo, không phải là rất sâu nhưng chỉ cần vậy là đủ.
Phong Bình rảo bước, nhanh chóng chọn một cửa hàng quần áo rồi đi vào.
Khoảng ba phút, quả nhiên có một người đàn ông mặc áo lông đen xuất hiện. Dáng người không cao, tay cầm cặp kính râm, ánh mắt lướt nhìn xung quanh, rõ ràng là đang tìm ai đó.
Phong Bình nhìn thấy anh ta, cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.
“Anh đang tìm tôi sao?” Cô kéo cửa bước ra.
Người đàn ông đó quay người lại, khuôn mặt màu đồng bỗng chốc đỏ bừng lên, không nói được lời nào.
Người đàn ông đó chính là A Cửu, lái xe kiêm vệ sĩ của Đường Ca Nam.
Phong Bình ngạc nhiên hỏi: “Anh bám theo tôi làm gì?”
Anh ta tỏ vẻ lúng túng, im lặng một lúc rồi mới nói: “Giám đốc Đường bảo tôi đến”.
“Anh ta bảo anh đến làm gì?”
“… Giám đốc không cho tôi nói”.
“Không sao, tôi sẽ không nói với anh ta”.
“Anh ấy bảo tôi…”, anh ta ngập ngừng hai giây, hơi cất cao giọng nói: “Anh ấy bảo tôi đến bảo vệ cô”.
Phong Bình sững người, sau đó mỉm cười và nói: “Thật sao? Vậy thì nhờ anh cảm ơn anh ta hộ tôi”.
“Anh ấy bảo tôi mời cô về nhà tối nay…”
“Sao anh ta không tự đến?” Phong Bình thản nhiên như không.
“Giám đốc đang làm việc”.
“Ừ”. Phong Bình gật đầu, chuyển chủ đề nói chuyện: “Chỉ có điều tối nay tôi có hẹn rồi”.
“Điều này…”, vẻ mặt của A Cửu có vẻ rất khó xử: “Giám đốc bảo cô nhất định tối nay phải về nhà…”, càng nói đến cuối tiếng nói càng nhỏ lại, đầu cũng hơi cúi xuống. Bỗng nhiên anh ta liếc nhìn thấy lông mày của Phong Bình hơi nhíu lại, vội nói: “Nếu cô không về thì chẳng phải phụ lòng của giám đốc sao? Anh ấy sẽ rất đau lòng…”
Tuy Phong Bình nghĩ rằng “phụ lòng” và “đau lòng” có vẻ hơi nghiêm trọng nhưng không hỏi lại. Cô nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy thì anh bảo anh ta tám giờ tối nay đến khách sạn Thời Quang tìm tôi, cùng ăn tối…”
A Cửu nghe thấy hai chữ “Thời Quang”, lập tức liên tưởng đến vụ scandal tình ái trên báo, bỗng chốc sắc mặt trở nên rất khó coi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Phong Bình mỉm cười và hỏi: “Sao, tối nay anh ta phải đi tiếp khách sao?”
“Không…” A Cửu định nói là không nhưng nghĩ lại, chẳng may giám đốc Đường không muốn đi thì sao? Thế nên anh vội vàng nói: “Tôi không rõ lịch làm việc của giám đốc…”
Phong Bình không kìm được cười phá lên. Ha ha, cái tên A Cửu này, lần đầu gặp thì cảm thấy vô cùng lạnh lùng, quyết không nói thêm nửa câu, sao hôm nay lại lúng túng ngập ngừng như gà mắc tóc vậy?
“Vậy th