Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341911
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1911 lượt.
ể giữ trong lòng.
Mấy hôm sau, người đương sự này biểu hiện như không có chuyện gì xảy ra.
Gần đây Đường Ca Nam phải tham gia không biết bao nhiêu cuộc họp còn Phong Bình thì khá nhàn rỗi tuy rằng cũng phải đọc không ít văn bản. Hiếm có dịp cô ở trong nước nên có rất nhiều chuyện Phương Bá Thao trực tiếp bàn bạc với cô. Vì vậy mà hai người thường xuyên chạm mặt nhau.
Cô không hề biết rằng lúc ấy đang có người giở trò sau lưng mình, hơn nữa lại còn giám sát từng nhất cử nhất động của cô, thậm chí còn kéo cả An Duyệt Sinh vào chuyện này. Không có gì phải nghi ngờ, người đưa ra đầu mối lớn nhất chính là Lục quản gia.
Sau đó… nhân viên trinh thám xuất sắc đã hoàn thành nhiệm vụ một cách “xuất sắc”.
Sau khi nhận được báo cáo, Đường lão phu nhân nghĩ rằng mình đã có câu trả lời, không cần tiếp tục điều tra nữa.
Bà ta bảo Đường Minh Tuyên gọi điện cho Đường Ca Nam, yêu cầu ngày mai nhất định phải về nhà.
Từ sau khi tự ý đính hôn, Đường Ca Nam không được bà nội ngó ngàng đến. Bỗng nhiên lúc này lại nhận được lệnh về nhà, theo lý mà nói thì phải đến hỏi thăm bà, tiếc rằng ngày mai là ngày Valentine.
“Không được đâu Minh Tuyên, tối mai anh có việc, ngày kia nhé”.
“Việc gì?”
“Ngày mai đài truyền hình có cuộc thi người mẫu, công ty tài trợ một khoản tiền, anh phải đến đó, sau đó anh hẹn Phong Bình ăn tối. Ngày mai là Valentine mà”.
“Thế à?” Đường Minh Tuyên nghĩ một lúc rồi tự đưa ra kiến nghị: “Hay là anh đưa cô ấy về nhà ăn cơm”.
“Về nhà? Ha ha, anh cũng muốn thế”. Đường Ca Nam cười ha hả, “Nhưng anh sợ cô ấy sẽ không thoải mái. Hơn nữa những ngày này anh không muốn người khác quấy rầy bọn anh. Thôi nhé, anh phải đi họp rồi”.
Đường Minh Tuyên cúp điện thoại rồi nhăn nhó nhìn bà ngoại.
Đường lão phu nhân im lặng một lúc, từ từ đứng dậy, bình tĩnh nói: “Nếu đã như vậy thì ta sẽ đích thân giải quyết chuyện này thay nó. Nó vẫn là một đứa trẻ”.
Thế là, tối hôm sau, khi Phong Bình trang điểm xong, lên chiếc xe của A Cửu đến đài truyền hình, chuẩn bị cùng Đường Ca Nam tham dự lễ khai mạc vào buổi tối hôm ấy thì bị chặn lại ở cửa và mời lên một chiếc xe sang trọng khác.
Chiếc xe lái sang một hướng hoàn toàn ngược lại.
Cô ngồi trong xe, mười đầu ngón tay đan vào nhau đặt trước ngực, các ngón tay hơi dùng lực, bẻ các khớp tay kêu khục khục, mắt nhìn thẳng về phía trước, khuôn mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào.
Chiếc xe dừng lại trước hội quán Nữ Tử nổi tiếng nhất thành phố. Cô cùng lái xe lên tầng 8, đi vào một gian phòng vừa sang trọng lại vừa yên tĩnh.
Một người phụ nữ gầy, mặc quần áo đen đứng trước tấm cửa kính trong suốt, ngắm nhìn khung cảnh lung linh của thành phố khi màn đêm buông xuống.
Bà ta biết Phong Bình đã đến nhưng không quay đầu lại mà vẫn lặng lẽ nhìn ra bên ngoài.
Phong Bình đợi một lát, không kìm được, liền nói: “Thưa bà, tôi đang vội, có việc gì xin bà cứ nói thẳng”.
Sắc mặt của Đường lão phu nhân có chút biến đổi, dường như vô cùng bất mãn với thái độ của cô và thản nhiên cho rằng đó là biểu hiện của sự thiếu hiểu biết, hoàn toàn không hề nghĩ rằng mình quá ngạo mạn.
Dù như vậy, bà vẫn im lặng vài giây, sau đó mới nói: “Nếu đã như vậy thì ta sẽ nói thẳng…” Nói đến đấy, cuối cùng thì bà ta cũng quay người lại.
Phong Bình nhìn bà ta. Tuy bà ta đã già nhưng biết cách chăm sóc nên vẫn giữ được nét trẻ trung hiếm thấy.
“Cô Phong, mời ngồi”.
Bà ta chậm rãi nói: “Tôi đã biết khá nhiều về cô, chỉ có điều, cô có thật sự yêu thằng Nam không?”
“Nếu để một thời gian nữa thì rất có thể”.
Phong Bình cười, bổ sung một câu: “Tôi xin trích dẫn một câu quảng cáo: Tất cả đều có thể xảy ra”.
Ánh mắt sắc bén của Đường lão phu nhân nhìn cô chằm chằm, bà ta lạnh lùng nói: “Nếu cô vẫn chưa yêu nó, vậy thì tôi muốn cho cô một cơ hội để lựa chọn lại”.
Nói xong bà lấy tấm ngân phiếu trắng đã chuẩn bị từ trước, từ từ đẩy ra trước mặt cô rồi nghiêm giọng nói: “Tôi nghĩ cô cần cái này hơn”.
Phong Bình nhìn một cái rồi nói: “Phu nhân, xin bà hãy cất tấm ngân phiếu này đi, nó khiến tôi thấy xấu hổ”.
“Hãy tin tôi, cô Phong”. Đường lão phu nhân bình tĩnh nhìn cô, mỉm cười hết sức tự tin: “Tôi sống hơn bảy mươi năm rồi, vẫn chưa gặp chuyện gì mà tiền không giải quyết được”.
Phong Bình không nói gì.
Cô lặng lẽ nhìn tấm ngân phiếu ấy, bỗng nhiên trong đầu nảy ra ý định “trả đũa” bà ta, thế là cô cầm bút viết vào đó ba chữ năm nghìn tỷ nhân dân tệ, sau đó đẩy nó đến trước mặt Đường lão phu nhân.
Sắc mặt của Đường lão phu nhân bỗng chốc trở nên rất khó coi.
Phong Bình không nhìn bà ta, cầm chiếc túi xách sang trọng trong tay, đứng dậy và nói: “Xin lỗi, cháu bà đang đợi tôi”.
Đi đến cửa, bỗng nhiên cô quay người lại và nói: “Phu nhân, những điều bà biết về tôi còn quá ít. Có lẽ bà vẫn chưa từng nghe nói, nhưng tôi vẫn muốn nói cho bà biết, tôi đến từ Thúy Minh Hồ”.
Nói xong, cô quay người bước đi.
Đường lão phu nhân ngồi một mình trong căn phòng rộng rãi, sang trọng. Ánh trăng của buổi tối mùa đông và ánh đèn lung linh của thành