Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341910
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1910 lượt.
phố hòa quện vào nhau, phản chiếu lên khuôn mặt được chăm sóc rất tốt của bà. Bà hơi ngẩng đầu lên, như đang lật tìm lại điều gì đó trong ký ức. Bà nhớ lại rất nhiều năm trước, khi chồng bà vẫn còn sống, có một ngày họ may mắn được mời đến dự tiệc ở nhà một vị khách vip. Trong bữa tiệc, một người đến từ châu Âu đã nói về Thúy Minh Hồ.
Ông ta nói, đó là vùng đất trong mơ của dòng họ mình.
Mặt nạ của công chúa
Đến hội trường của đài truyền hình, Đường Ca Nam không tránh khỏi việc tiếp khách. Sự nhiệt tình của nhà tổ chức thì khỏi phải nói. Trong số các vị khách vip và thành viên giám khảo có mặt ở hội trường cũng có không ít người quen. Những hồng nhan tri kỷ trước đây cũng có mặt đông đủ, nhưng không thấy bóng dáng Phong Bình đâu.
Anh lo sẽ tắc đường nên bảo A Cửu đến đón cô sớm một chút. Sao giờ này vẫn chưa đến nhỉ? Anh muốn gọi điện cho cô, chỉ có điều Chu Thiên Hựu đứng bên cạnh đang nói chuyện rất nhiệt tình, con người phong độ như anh chỉ còn cách cố gắng nhẫn nại. Đã thế Chu Tân Trúc còn chạy lại “hóng hớt”, vòng vo tam quốc nhắc đến vụ scandal mấy hôm trước, sau đó nham hiểm khen ngợi anh là một người rộng lượng, nghĩ thoáng, phong độ. Thấy anh không có phản ứng gì, cô ta mới nhăn nhó đi ra chỗ khác.
Lúc này là năm giờ kém mười.
Lần thứ tư Đường Ca Nam nhìn đồng hồ, sau đó ngước mắt nhìn về phía cửa ra vào, vẫn không thấy bóng dáng Phong Bình đâu, chỉ thấy Dịch Nhĩ Dương xuất hiện. Dáng người anh ta cao gầy, mặc chiếc áo lông trắng, trông rất tuấn tú. Chỉ có điều, Đường Ca Nam không biết thưởng thức vẻ đẹp “mềm mại” này, hơn nữa anh biết rất rõ dưới vỏ bọc đẹp đẽ như thiên thần kia là một con “ác thú” nham hiểm như thế nào. Sự xuất hiện của anh ta lúc này quả là đúng lúc.
“Em không đi cùng A Cửu”.
“Cái gì?” Đường Ca Nam không kìm được nói toáng lên: “Lẽ nào cậu ta không đến đón em?”
“Lát nữa em sẽ giải thích với anh. Bây giờ…” giọng của Phong Bình lẫn với chút gió xào xạc, “Em có một câu hỏi muốn hỏi anh…”
“Câu gì?”
“Trên báo đăng vụ scandal của em và Phương Bá Thao, anh chỉ giữ im lặng, không hỏi em bất cứ điều gì, đó là vì anh tin em, hay là vì anh không hề để ý đến em? Hay là vì nguyên nhân nào khác?” Cô ngừng lại một lát rồi nói tiếp: “Hãy nói thật cho em biết”.
Đường Ca Nam không biết vì sao bỗng nhiên cô ấy lại hỏi chuyện không quan trọng ấy trong lúc này, nhưng anh vẫn nhẫn lại trả lời: “Anh biết quan hệ giữa em và nhà họ Phương”.
Phong Bình ngạc nhiên hỏi: “Anh biết?”
“Dĩ nhiên”.
“Anh, làm sao mà anh biết được?”
“Khả năng suy luận của anh rất giỏi. Nhưng vì sao em lại hỏi chuyện ấy?” Giọng của Đường Ca Nam có vẻ gấp gáp: “Phong Bình, nghe này, không có thời gian…”
“Nói cho em nghe làm sao mà anh biết được chuyện ấy”.
Đường Ca Nam thực sự không biết vì sao mà cô ấy lại cố chấp như vậy, anh nói liền một hơi: “Còn nhớ bữa tiệc từ thiện lần trước không. Tối hôm ấy anh vô tình nghe thấy những lời nói của Phương Quân Hạo. Em và cậu ta là thanh mai trúc mã, anh nghĩ có lẽ lai lịch của em không bình thường. Nhưng điều đó không có ý nghĩa gì, em là ai không quan trọng, nếu anh yêu em thì dù em là nữ hoàng hay ăn mày thì anh vẫn sẽ yêu em”.
Anh thở hổn hển sau khi nói hết những lời ấy.
Phong Bình không có chút phản ứng nào, trong điện thoại vang lên tiếng gió ù ù và tiếng còi xe ô tô.
Lúc ấy Đường Ca Nam cũng ý thức được những lời mình vừa nói, không khỏi cảm thấy khó xử, ngạc nhiên vì chính bản thân mình. Người dẫn chương trình dùng micro gọi tên anh, mời anh lên sân khấu đọc diễn văn, sau đó là tiếng vỗ tay vang lên.
“Anh phải cúp điện thoại rồi”. Đường Ca Nam khẽ nói.
“Ok”.
“Em đến nhà hàng Đường Triều đợi anh được không? Anh sẽ nhanh chóng đến đó gặp em”.
“Ừm ừm…” Phong Bình do dự không quyết.
“Anh cúp máy đây”.
Đường Ca Nam cúp điện thoại, rảo bước vào hội trường, chuẩn bị lên sân khấu đọc diễn văn.
Phong Bình quay người lại, phía ngoài một siêu thị bên đường có treo một chiếc ti vi. Trên màn hình là hình ảnh Đường Ca Nam đang đọc diễn văn trên sân khấu. Trông anh thật đĩnh đạc, tự nhiên, giọng nói điềm tĩnh nhưng đầy cảm xúc, dù là cô cũng cảm thấy không thể chê vào đâu được.
Bài diễn văn kéo dài khoảng hai phút, cô mỉm cười nghe hết, sau đó vẫy một chiếc taxi.
Tiếp theo chương trình là bài phát biểu của Jennifer tiếng tăm lẫy lừng.
Jennifer là phụ nữ trung niên khoảng ngoài 40 tuổi, giống như những quý bà cao quý khác, bạn không thể đoán được tuổi của bà ta khi nhìn tướng mạo. Cách trang điểm của bà ta hết sức bình thường, nhưng vì vị trí bậc thầy tiếng tăm lẫy lừng không thể lay chuyển mà dù bà ta có mặc quần áo ăn mày thì không những sẽ không bị phê bình mà thậm chí còn trở thành trào lưu mới trong giới thời trang.
Sau khi phát biểu xong, bà ta nhìn một lượt khắp hội trường, khuôn mặt rạng rỡ với nụ cười cao quý, phía dưới vang lên tiếng vỗ tay vang dội, những người đẹp nổi tiếng và các minh tinh hết sức nhiệt tình. Jennifer