Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.

h không muốn biết quan hệ giữa em và nhân viên trực điện thoại kia à?”
“Không muốn”.
Đường Ca Nam dường như nói hai chữ ấy như phản xạ có điều kiện, nói xong mới thấy hối hận.
Làm sao mà không muốn biết chứ? Bốn, năm ngày hôm nay, anh nghĩ ngày nghĩ đêm chính là chuyện đó. Anh thực sự rất muốn biết, nhưng anh lại nói là không muốn. Anh không thể tha thứ cho mình được, ngồi phệt xuống chiếc giường vừa trải đệm mà lòng buồn ngao ngán.
Phong Bình thấy anh như vậy, nháy mắt một cái rồi nói: “Anh không muốn biết quan hệ giữa em và anh ta nhưng em lại rất tò mò về chuyện giữa anh và Hạ Dao”.
“Anh và cô ấy?”
Đường Ca Nam gần như quên đi vụ scandal của anh và cô ta, giờ nghe Phong Bình nhắc đến mới nhớ, đang định nói không có gì nhưng bỗng nhiên đổi giọng, cười và nói: “A, thì ra em đang ghen”.
Phong Bình tức đỏ mặt, im lặng nhìn anh ta hai giây rồi mới phì cười, sau đó ngồi xuống cạnh anh, phân tích cho anh nghe: “Anh xem, bây giờ chúng ta là vợ chồng sắp cưới, trao nhẫn cho nhau rồi, bây giờ chồng sắp cưới của em có tin đồn với người con gái khác, em có quyền được biết, hiểu chưa?”
Đường Ca Nam vừa nghe thấy câu nói ấy bỗng lấy lại tinh thần, nhìn cô cười khì khì và nói: “Nếu đã vậy thì anh cũng có quyền biết mối quan hệ giữa em và nhân viên trực điện thoại kia…”
“Dĩ nhiên, dĩ nhiên”.
Phong Bình thấy anh ta có chết cũng không chịu nhận, trong đầu nảy ra ý định chơi xỏ anh ta, cố ý chần chừ một lúc rồi nghiêm túc nói: “Thực ra, anh ta là trai bao của em”.
Cô vừa nói câu ấy, Đường Ca Nam như biến thành pho tượng, nụ cười đông cứng trên mặt.
Phong Bình không hề thay đổi sắc mặt, thản nhiên nói dối như không có chuyện gì xảy ra: “Em biết anh khó mà chấp nhận được, chỉ có điều anh yên tâm, em và anh ta chẳng có tình cảm gì, chỉ như kiểu quý bà giàu có nuôi các chàng đẹp trai thôi mà, dù sao thì em có rất nhiều tiền”.
“Có nhiều tiền? Bao nhiêu?” Đường Ca Nam như chợt tỉnh giấc mộng, anh hỏi lại.
“À… cái này ý mà…” Phong Bình chần chừ một lúc rồi đá xoáy: “Nếu tính theo mức giờ mỗi giờ anh trả em bốn nghìn đô thì em có tiêu năm trăm năm cũng không hết, nhưng điều kiện là anh phải sống lâu như thế”.
“Vậy thì đúng là rất nhiều tiền…”
Đường Ca Nam gật đầu, hai hàng lông mày rậm rạp trau lại, những đường nét trên khuôn mặt đẹp như tranh vẽ, bỗng nhiên anh quay lại mỉm cười với cô: “Để anh làm trai bao của em”.
Lần này thì đến lượt Phong Bình ngây người.
Đường Ca Nam mỉm cười áp mặt về phía cô, cố hạ thấp giọng nói: “Chi bằng bây giờ em thử dùng anh, giống như mua xe lái thử ý”.
Phong Bình bị anh ta dồn ép ở khoảng cách gần như vậy, cảm giác không thể thở được, cô hơi ngả người về sau, nhân lúc ấy Đường Ca Nam đè cô xuống giường.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, không gian bỗng trở nên rất nồng nàn.
Mùi đàn ông quyến rũ của anh khiến khuôn mặt trắng hồng của Phong Bình đỏ ửng vì thẹn thùng, không nói được lời nào.
Đường Ca Nam nhìn cô chăm chằm, bỗng nhiên anh cười phá lên: “Trai bao? Hứ, nếu anh mà bị em lừa thì anh không phải là Đường Ca Nam”.
Ý đồ của Phong Bình không thành, đành phải nói sự thật, cô thở dài và nói: “Anh ấy là anh họ em”.
Nghe thấy câu ấy Đường Ca Nam như trút bỏ được tảng đá đè nặng trong lòng, lật người nằm sang một bên, vòng hai tay ra sau gáy, trừng trừng nhìn trần nhà và than phiền: “Anh trai thật chẳng biết nể nang gì cả, ngay cả lúc em tắm cũng không kiêng kỵ gì, anh còn chưa được nhìn thấy em tắm…”
Nghe câu nói ấy, Phong Bình không kìm được mỉm cười.
Tâm trạng của Đường Ca Nam vui vẻ hẳn lên, suy nghĩ cũng thoáng hơn, nói nhiều hơn, anh hỏi: “Này, nhà em làm gì?”
Phong Bình nhìn trần nhà và nói: “Cái gì cũng làm”.
“Sao anh chưa bao giờ nghe nói nhỉ?”.
“Vì nhà em chỉ bỏ tiền chứ không bỏ người”.
“Giống như khách sạn Thời Quang?”
“Khách sạn đó đã từng là của nhà em”.
“Đã từng?”
“Mười mấy năm trước, khi Phương Quân Di chào đời ở New York, mẹ em đã tặng nó cho cô ấy”.
“Món quà thật đáng kinh ngạc”. Đường Ca Nam không kìm được thốt lên.
“Nếu anh có con thì em cũng có thể tặng một cái…” Phong Bình buột miệng nói, sau đó ý thức được rằng tai họa bắt đầu từ cái miệng.
Quả nhiên, Đường Ca Nam lập tức quay đầu sang nhìn cô với ánh mắt sáng quắc.
Đôi mắt của anh rất đẹp, long lanh như nước mùa thu, dường như có thể sánh ngang với cô.
Cô không kìm được lời khen ngợi: “Mắt anh rất đẹp”.
Sau khi Đường Ca Nam trưởng thành, chưa có ai thẳng thắn khen anh như vậy. Đối với một người đàn ông, “đẹp” chưa chắc là từ có nghĩa tốt nhưng anh biết cô khen thật lòng, trong lòng có chút cảm giác khác thường, những lời nói bông đùa với cô đã chuẩn bị sẵn không bật được thành lời.
Anh chợt nhớ đến một lời thoại trong một bộ phim: Vẻ đẹp của em khiến anh ngạt thở. Câu nói này có chút phóng đại, tuy anh không đến nỗi ngạt thở nhưng mỗi lần đều cảm giác như người mất hồn.
Phong Bình thấy anh nhìn mình chằm chằm, thẹn thùng quay mặt đi, nhìn lên trần nhà và hỏi: “Anh xử lý chuyện kia thế nào rồi?”
Đường Ca Nam