Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341948
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.
ngây người: “Chuyện gì?”
“Chuyện của Chu Tân Trúc ý”.
“Muốn cởi nút thì phải tìm người thắt nút, anh đã đi gặp Jennifer, mời bà ấy giải thích với giới truyền thông”.
“Sao anh không trực tiếp ra mặt?”
“Thôi xin, đến bây giờ anh còn không biết vợ sắp cưới của mình là ai, anh chạy đi nói với giới truyền thông rằng chiếc áo này là của vợ sắp cưới của tôi, cô ấy chính là người bạn cao quý của Jennifer chắc?” Đường Ca Nam tức tối lườm cô một cái rồi hầm hầm nói tiếp: “Anh cũng chỉ muốn bảo vệ hình tượng cô gái lọ lem mà em khổ sở kinh doanh thôi”.
Phong Bình phì cười và nói: “Anh làm rất đúng, Jennifer là lựa chọn hoàn hảo nhất”.
Trong lúc hai người nằm trên giường nói chuyện, Lục quản gia ở dưới cũng không chịu ngồi không, nhân lúc không có ai, bà ta nhanh chóng chớp lấy thời cơ gọi điện về nhà Đường lão phu nhân, kết quả nhận được câu trả lời hết sức kỳ lạ: “Hãy làm tốt công việc của bà đi, đừng có quan tâm đến chuyện riêng của chủ nhân”. Bà ta cảm thấy khó hiểu.
Trong lúc hai người nằm trên giường nói chuyện, Lục quản gia ở dưới cũng không chịu ngồi không, nhân lúc không có ai, bà ta nhanh chóng chớp lấy thời cơ gọi điện về nhà Đường lão phu nhân, kết quả nhận được câu trả lời hết sức kỳ lạ: “Hãy làm tốt công việc của bà đi, đừng có quan tâm đến chuyện riêng của chủ nhân”.
Bà ta cảm thấy khó hiểu.
Chuyện gì vậy nhỉ, vì sao thái độ của lão phu nhân lại quay ngoắt 180 độ như thế? Lẽ nào bà ấy đã hoàn toàn chấp nhận Phong Bình, vì thế Phong Bình mới được quay về?
Bà ta ngẩng đầu nhìn lên tầng, mơ hồ cảm thấy điều gì đó không may sắp xảy đến, lẽ nào người phụ nữ thô bỉ kia sẽ trở thành bà chủ thực sự của căn nhà, sau đó cưỡi lên đầu lên cổ mình ra oai tác quái sao?
Không được, tuyệt đối không được.
Bà ta lập tức chạy vào bếp, pha hai cốc hồng trà, thêm chút điểm tâm, cẩn thận bưng lên tầng.
Cửa phòng mở, Đường Ca Nam và Phong Bình vai kề vai nằm trên giường cười nói, tiếng cười ấy dội vào tai khiến Lục quản gia thấy chối tai. Nằm trên giường với một người đàn ông mà cười như thế, thật chẳng giống những cô gái thùy mị nết na chút nào, cậu hai cũng thật là phóng túng. Thực ra những ngày này là những ngày mà Đường Ca Nam an phận nhất trong những năm gần đây, nhưng vì bà ta ghét Phong Bình nên cũng tức lây sang cả Đường Ca Nam.
Thế là bà ta cố tình ho một tiếng thật mạnh và thu hút được sự chú ý của hai người trong phòng một cách thành công.
Đường Ca Nam chống tay nâng người dậy, hỏi bà ta: “Có chuyện gì?”
Bà ta mỉm cười và nói: “Tôi chuẩn bị cho hai người chút điểm tâm, đây là hồng trà mà cô Phong thích nhất”.
Đường Ca Nam nghe vậy vội mỉm cười hỏi Phong Bình: “Uống không?”
Phong Bình định nói không uống nhưng quay sang thấy Lục quản gia đang nhìn chằm chằm về phía mình, trong lòng nảy ra một ý rất hay, cô mỉm cười tỏ ý muốn uống, sau đó nằm vật xuống giường không ngồi dậy.
Đường Ca Nam ngồi dậy, lấy một cốc trà trên chiếc khay rồi mỉm cười đưa cho cô: “Này”.
Lúc ấy Phong Bình mới bò dậy, cố tình ngả vào người Đường Ca Nam, giơ tay cầm cốc trà.
Đường Ca Nam nhìn những miếng bánh ngọt trong khay rồi hỏi: “Đói không?”
Phong Bình nũng nịu nói: “Đói lắm”.
Anh lập tức lấy một miếng bánh đưa cho cô, nhưng Phong Bình không cầm lấy mà hơi há miệng, tỏ ý muốn Đường Ca Nam bón cho cô.
Động tác này khiến cả hai người đều “choáng”. Tuy Đường Ca Nam cảm thấy ngạc nhiên nhưng ngạc nhiên rồi cảm thấy ngọt ngào, anh mỉm cười bón bánh cho Phong Bình ăn.
Lục quản gia hận đến phát điên lên, đúng là vô liêm sỉ, người phụ nữ này thật là vô liêm sỉ.
Phong Bình vừa chiêm ngưỡng vẻ mặt của Lục quản gia vừa ăn bánh ngọt, ăn xong còn liếm tay Đường Ca Nam, lần này Đường Ca Nam có cảm giác như bị điện giật, một luồng nhiệt lan khắp người.
Lục quản gia cũng thấy rùng mình, không thể chấp nhận được.
Bà ta lập tức đặt khay xuống và nói: “Sắp đến giờ ăn cơm rồi, để tôi xuống nhà ăn xem thế nào?”
Bà ta vừa đi, Phong Bình cũng trở lại bình thường, cô uống một ngụm trà rồi ngồi dậy đặt cốc vào khay, sau đó bắt đầu mở va li sửa sang quần áo.
Đường Ca Nam ngồi im trên giường không biểu lộ gì nhưng trong lòng cảm thấy hơi kinh hoàng.
Qua lời nói và sắc mặt, anh mơ hồ nhận ra cô đang giở trò trước mặt Lục quản gia, tuy không biết nguyên nhân là gì nhưng bản thân đã bị lợi dụng… Nếu quả thực như vậy thì anh không muốn bị người ta lợi dụng trắng trợn như vậy…
Anh bắt đầu nảy ra ý nghĩ xấu, nhìn cái gì cũng suy nghĩ miên man, chiếc váy dài màu xám nhạt bó sát mông, đường cong ở eo và ngực rất hoàn hảo, bờ môi căng mọng, ngón tay dài trắng mịn, anh chỉ mong biến thành chiếc váy màu trắng trong tay cô…
Anh ta đang chìm đắm trong tưởng tượng thì bỗng nhiên Phong Bình cất tiếng nói: “Anh vẫn ổn chứ?”
Anh ngây người, nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Hả?”
Phong Bình nói với giọng đầy nghi ngờ: “Mặt anh đỏ kìa, hay là anh sốt rồi?”
Đường Ca Nam khó khăn nuốt nước bọt, lấy giọng rồi cười gượng và nói: “Không. Ôi, bây giờ mới là mùa đông mà em đã mua váy mùa h