Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ
Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341920
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1920 lượt.
“Anh muốn em làm”.
“Vì sao?”
“Vì đó là những thứ anh muốn em bồi thường, em phải làm hết”.
…
“Còn nữa, sau này em phải mang cơm đến cho anh, bón cho anh ăn”.
“Bón cho anh ăn?” Phong Bình rùng mình: “Tay trái của anh cũng bị thương chắc?”
“Đó chính là thứ mà anh muốn em bồi thường”.
…
Phong Bình quay người lại, im lặng một lúc rồi nói: “Anh đúng là bắt chẹt người khác, hay là anh ký giấy ủy quyền để em thay anh ngồi vào ghế giám đốc đi, mông anh chắc cũng rất đau, đúng không? Còn nữa văn bản giấy tờ của anh cũng để em ký thay anh là được”.
“Cái này tạm thời không cần, bây giờ lưng anh ngứa quá, em gãi giúp anh…”
Phong Bình không thể tin vào tai mình, tay phải bắt đầu nắm thành nắm đấm, kêu tanh tách.
Đường Ca Nam mỉm cười khoái trí: “Nhanh lên, em nói là làm hết cơ mà, định nuốt lời à?”
Phong Bình im lặng một lúc rồi nói: “Đúng vậy, em nuốt lời đấy”.
Đường Ca Nam gào lên: “Sao em có thể như thế được?”
Phong Bình mỉm cười và nói: “Em là phụ nữ, phụ nữ có đặc quyền ấy”.
Đường Ca Nam nhụt chí, nắm lấy cổ tay lăn lộn trên giường, đau đớn kêu la.
Phong Bình không thể chịu nổi, đành phải lật chăn ra, nhoài người về phía trước cởi áo anh, vừa cởi khuy áo vừa nhìn khuôn mặt tê dại của anh: “Đừng có nghĩ lung tung, em chỉ gãi giúp anh thôi đấy”.
Đường Ca Nam nhân cơ hội ấy rất muốn chuyển từ thế bị động sang thế chủ động, nhưng anh động đậy hai ba cái mà Phong Bình nằm đè trên người anh không chút nhúc nhích.
“Không phải chứ, em khỏe thế?”
“Em đã học võ Judo rồi đấy, vì thế đêm ngủ anh phải ngoan ngoãn, không được linh tinh, biết chưa?”
Đường Ca Nam giơ tay phải lên nhìn một lúc rồi nhăn nhó nói: “Anh cũng muốn nhưng khổ nỗi không đủ sức”.
Phong Bình mỉm cười khen ngợi anh tự biết lượng sức mình, cô hỏi: “Ngứa ở đâu? Ở đây? Hay ở đây?”
Bàn tay nhẹ nhàng mơn man khắp người anh, nhưng anh không thể làm gì được… Lúc này mà lưng Đường Ca Nam có ngứa thật thì chẳng phải tự làm khổ mình sao? Thế nên anh vội cười trừ: “Lạ thật, bây giờ lại hết ngứa rồi”.
Phong Bình mỉm cười, không kì kèo với anh mà chui vào chăn của mình và nói: “Chúc ngủ ngon”.
Lúc ấy, đêm đã về khuya, những suy nghĩ rực cháy trong tâm trí Đường Ca Nam sau một hồi bị giày xéo giờ chỉ còn lại vài phần nhỏ nhoi, cũng không muốn chọc cô ấy nữa. Anh nhìn tay mình rồi nhìn người nằm bên cạnh, không biết có được coi là vì trong cái rủi có cái may không? Haizzz…
Tuy ngón tay rất đau nhưng vẫn nhắm mắt được.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, không thấy người nằm bên cạnh đâu. Nhưng bữa sáng, sữa nóng vẫn bốc hơi nghi ngút trên chiếc bàn đầu giường, sơ mi, cà vát, comple đã được là lượt phẳng phiu, chờ đợi chủ nhân của nó.
Đường Ca Nam liếc nhìn một lượt rồi hài lòng nhắm mắt hưởng thụ, trong lòng cảm thấy vô cùng khoái trí. Không cần phải nói, những thứ này chắc chắn là do Phong Bình dậy sớm chuẩn bị. Hôm nay là ngày cô ấy phải bù đắp lỗi lầm của mình.
Anh vừa nghĩ như vậy, bên tai đã vang lên tiếng nói vô cùng quen thuộc: “Cậu hai, cậu nên dậy rồi”.
Đường Ca Nam giật mình mở mắt, chỉ thấy Lục quản gia đang vắt chiếc khăn mặt, cung kính đứng trước giường anh. Anh trau mày hỏi: “Sao lại là bác? Phong Bình đâu?”
“Cô Phong vẫn chưa dậy…”
“Hả?” Đường Ca Nam tỏ ý nghi ngờ, sau đó lật cái chăn bên cạnh mình, chắc chắn bên trong không có người nên mới nói: “Cô ấy ở đâu?”
“Cô ấy ở phòng của cậu. Cậu hai, tay cậu không sao chứ? Hay là cậu…”
Lục quản gia chưa nói hết câu, Đường Ca Nam đã đạp tung chăn ra, sau đó chạy hùng hục về phòng của mình. Vừa vào thì thấy Phong Bình đang ngủ rất ngon trên giường của mình, nghe thấy tiếng động liền quay người vào trong, hoàn toàn không có ý muốn tỉnh dậy.
Đường Ca Nam vỗ vào mặt cô hai cái rồi nói: “Dậy dậy dậy, này, dậy mau…”
“Làm gì?” Phong Bình bị người khác đánh thức, tỏ vẻ rất khó chịu.
“Hôm nay là ngày em phải bồi thường, ai cho phép em ngủ nướng?”
“Anh ngáy như xe bò kêu, hại người ta mất ngủ cả đêm”.
“Cái gì? Anh mà ngáy á?”
“Đúng vậy, anh đi làm đi, đừng có đánh thức em”.
Đường Ca Nam thấy cô chơi xấu như vậy, nhất thời không biết làm thế nào, đành phải đánh răng rửa mặt, thay quần áo rồi đi làm.
Đặc quyền của phụ nữ
Phong Bình ngủ đến tận trưa mới dậy, đánh răng rửa mặt xong, đọc tin tức, check mail một lúc thì đến giờ ăn trưa.
Cô ngồi trước bàn ăn thì thấy bác Lăng xách chiếc hộp đi từ phòng bếp ra, đó là bữa ăn trưa của Đường Ca Nam.
Tuy cô không thèm quan tâm đến cái gọi là bồi thường của Đường Ca Nam, nhưng vẫn cảm thấy áy náy với cái tay của anh. Cô cúi đầu gẩy vài hạt cơm, nghĩ một lúc, quyết định mang cơm cho anh.
Thế là cô vội chạy ra ngoài, gọi bác Lăng và nói: “Bác Lăng, hôm nay để tôi mang cơm cho”. Thấy nét mặt của bác ấy có vẻ ngạc nhiên, cô liền cười và nói: “Đúng lúc tôi có chuyện ra ngoài, tiện đường mang cơm luôn, hi hi. À, còn nữa, tối nay chúng tôi có việc, không về ăn cơm đâu”.
Thức ăn trong miệng Đường Ca N