Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341936
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1936 lượt.
him nào anh cũng ủng hộ, anh là fan của anh ấy mà”.
Phong Bình hơi ngạc nhiên: “Lạ thật, sao đàn ông các anh ai cũng thích anh ta, em không thấy anh ta có sức hút đặc biệt nào”.
Đường Ca Nam mỉm cười và nói: “Quan điểm của con trai và con gái vốn đã không giống nhau mà”.
Phong Bình nhíu mày nghĩ một lúc rồi nói: “Em nghe nói có một nữ diễn viên người Pháp đóng cảnh hôn nhau với anh ta, đạo diễn vừa hô cắt, diễn viên nữ liền ngất tại trường quay…”
Đường Ca Nam suýt xoa: “Quả là lợi hại”.
“Không phải”. Phong Bình im lặng một lúc rồi nói: “Anh ta bị hôi miệng”.
…
Đường Ca Nam thấy cô phá hoại bầu không khí như vậy, đúng là dở khóc dở cười.
Phong Bình nhìn sắc mặt của anh, cố gắng nhịn cười an ủi anh: “Em nghe người ta đồn vậy mà, anh không nên tin. Thực ra ngôi sao cũng là người, cũng phải ăn phải uống, cũng bị ốm, cơ thể có mùi lạ cũng là chuyện bình thường”.
Câu nói ấy rõ ràng là cười nhạo anh, coi anh là cậu bé mười sáu, mười bảy tuổi mê thần tượng, Đường Ca Nam dở khóc dở cười, gườm gườm nhìn cô.
Phong Bình quay sang, không kìm được cười phá lên. Bên ngoài, ánh đèn lung linh sáng rực bầu trời đêm, ánh đèn huyền ảo đến mơ hồ, từng tòa nhà cao chọc trời, sừng sững trước ánh sáng vàng óng khiến người ta có ảo giác, mơ mơ hồ hồ, nửa tỉnh nửa say.
Lúc ăn tối, cô uống rượu vang hơi quá chén, lại bị kích thích bởi phim hành động pha chút kinh dị, lúc ấy, thả lỏng tinh thần, cảm giác mệt mỏi trỗi dậy nên hơi hạ thấp ghế, nhắm mắt thư giãn.
Khoảng mười lăm phút sau, xe vừa dừng lại, Phong Bình liền mở mắt và nói: “Đến rồi à?”
Điều này khiến Đường Ca Nam đang cởi dây an toàn cho cô cảm thấy rất thất vọng, anh thở dài, sau đó mới quay sang nhìn cô, nghiêm túc nói: “Em không được như thế”.
“Cái gì?” Phong Bình vừa chợp mắt một chút, thấy anh ta nghiêm túc như vậy, cảm giác không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
“Lúc này em nên nằm yên trên ghế, không được động đậy, cũng không được mở mắt, dù tỉnh rồi thì em cũng phải vờ như chưa tỉnh, tiếp tục ngủ…”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó chờ nam diễn viên chính xuống xe, mở cửa xe phía em ngồi, hôn lên trán em để em tỉnh lại, trong phim đều như vậy mà…” Đường Ca Nam tỏ vẻ hết sức nghiêm túc.
Phong Bình không thể nhịn được, cười phá lên, cười đến nỗi không còn sức mà đứng dậy. Đường Ca Nam nắm tay cô, kéo cô dậy.
“Em không biết anh có thời gian xem phim cơ đấy”.
“Hồi còn đi học, xem phim cùng bạn gái”.
Phong Bình ngạc nhiên, sau đó mỉm cười: “Wa, anh cũng thật lãng mạn”.
“Dĩ nhiên rồi”. Đường Ca Nam xuống xe, đi vòng qua đầu xe, lịch sử mở cửa xe cho cô.
Người hầu lái xe vào bãi đỗ xe.
Hai người vào nhà, sau đó về phòng mình nghỉ ngơi. Phong Bình vào phòng tắm gội, đang sấy tóc thì bỗng nhiên Đường Ca Nam gõ cửa: “Quên không nói với em, anh và Jennifer hẹn nhau tối mai gặp, em không có kế hoạch gì chứ?”
“Không”.
Đường Ca Nam gật đầu: “Vậy thì, chúc ngủ ngon”.
Anh nói chúc ngủ ngon nhưng vẫn đứng ở cửa không đi. Phong Bình muốn đóng cửa nhưng lại bị anh đưa tay chặn lại.
Phong Bình lờ mờ hiểu được ý đồ của anh ta, cố nhịn cười, hỏi lại: “Sao nào?”
Đường Ca Nam hơi đỏ mặt, khẽ ho một tiếng rồi nói: “À, là thế này, anh thấy giường của em ngủ rất dễ chịu, không biết là của hãng nào?”
Câu trả lời này cách xa so với tưởng tượng của Phong Bình, tuy nhiên đều nói đến giường.
“Được sản xuất ở một cửa hàng cổ ở Pháp, không có nhãn mác”.
“Họ có nhận đơn đặt hàng không?” Đường Ca Nam tỏ ra rất nghiêm túc.
“Cái đó em không rõ”.
“Ồ, vậy à…”
“Có chuyện gì nữa không?” Phong Bình mỉm cười hỏi anh, sau đó chuẩn bị đóng cửa.
“À…vẫn còn một…”
Đường Ca Nam lại đỏ mặt, có chút gì đó ngượng ngùng khó nói, muốn nói nhưng lại thôi, Phong Bình nhẫn nại chờ đợi.
Anh do dự một lúc lâu, dường như đã lấy hết dũng khí nhìn cô, nhưng lời anh nói ra…quả thực khiến người ta không còn gì để nói.
Anh nói: “Em có số điện thoại của nhà hàng cổ ở Pháp ấy không?”
Phong Bình đã dùng hết sự nhẫn nại của mình, không còn hứng thú để đùa với anh nữa, khẽ nói: “Không có”.
Nói xong liền đóng cửa thật mạnh, cửa chưa đóng xong đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Đường Ca Nam.
Phong Bình biết là đã bị kẹp tay, không khỏi ngạc nhiên, thấy anh ta nắm tay ngồi dưới đất, đau đến nỗi nghiến răng chịu đựng, mặt mày nhăn nhó, lông mày, mắt trau lại, vội nói: “Anh có sao không, để em xem nào?”
Đường Ca Nam rên rỉ, một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, rơm rớm nước mắt nhìn Phong Bình khiến cô thực sự hoảng hốt.
Lúc ấy Lục quản gia đã chạy lên tầng, vội hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy? Cậu hai, cậu không sao chứ?”
Phong Bình trả lời thay anh: “Anh ấy bị kẹp tay”.
Thế là Lục quản gia vội sai người hầu lấy hộp thuốc, sau đó bảo người thông báo cho bác sĩ riêng.
Tuy Đường Ca Nam đau đến thấu xương nhưng trong lòng không muốn có người đến quấy rối, cố gắng chịu đau ngăn bà ta lại: “Chuyện nhỏ nhặt thôi mà, không cần làm phiền bác sĩ”. Anh ngừng một lát rồi nói tiếp: “Để hộp thuốc ở đây, tất cả đi nghỉ đi, tôi không sao