Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.
”.
Thế là Lục quản gia đặt hộp thuốc ở phòng Phong Bình rồi cùng hai người hầu xuống nhà.
Sau khi họ đi khỏi, Đường Ca Nam lại thấy đau, anh nghiến răng bấm miệng rên rỉ.
Phong Bình nhẹ nhàng mở tay anh ra, chỉ thấy ba ngón tay phải sưng đỏ lên, trong lòng cảm thấy rất áy náy, mở hộp thuốc ra nhìn, tìm một hồi không biết làm thế nào, liền hỏi: “Cái này, nên làm thế nào?”
Đường Ca Nam đau đến nỗi sống mũi cay cay, mắt nóng đỏ, bỗng nhiên nghe thấy câu nói ấy, gần như tuyệt vọng ngẩng đầu nhìn cô, thật đúng là mắt ướt hỏi hoa hoa chẳng nói.
Phong Bình tỏ vẻ vô tội nhìn anh: “Em chưa gặp chuyện này bao giờ”.
Đường Ca Nam thầm kêu than, đành phải hướng dẫn cho cô: “Anh cũng là lần đầu, chỉ có điều, anh nghĩ trường hợp này trước tiên nên tìm đá để đắp”.
Phong Bình lập tức phi xuống nhà lấy đá.
Nhân cơ hội đó, Đường Ca Nam lên giường của cô đúng như mong đợi, dù phải trả cái giá quá lớn không ngờ tới nhưng cũng đáng, đặc biệt là khi nhìn thấy nét mặt của cô ấy khi đắp đá vào tay mình, nói thế nào nhỉ? À, đúng rồi, đau và vui, không sai, đúng là cảm giác ấy, thật là tuyệt.
Anh ngây ngất, thăng hoa, sự thỏa mãn của linh hồn đã chiến thắng nỗi đau xác thịt, anh dựa người lên gối một cách thỏa mãn, mắt nhắm nghiền suy nghĩ miên man.
Phong Bình cẩn thận đắp tay cho anh một lúc rất lâu, ngẩng đầu lên thấy anh như sắp ngủ, vội kêu lên: “Anh Nam, không phải anh đã ngủ say rồi chứ?”
Mười đầu ngón tay liền với tim, làm sao mà anh có thể ngủ được cơ chứ? Chẳng qua là anh cố gắng suy nghĩ vẩn vơ, dồn hết toàn bộ chú ý từ thân trên xuống thân dưới để giảm đi nỗi đau đớn. Lúc ấy thấy Phong Bình nói vậy, anh quyết định nhắm mắt vờ ngủ.
Phong Bình gọi hai câu, thấy anh không có phản ứng gì, lại nhìn ba ngón tay như ba củ cà rốt của anh, cuối cùng vẫn không ra tay được, chỉ có thể khẽ mỉm cười và nói: “Anh Nam, em biết anh đang nghĩ gì, thực ra anh không cần vòng vo tam quốc như vậy, cứ nói thẳng ra là được. Từ trước đến nay em đâu có biết từ chối người khác, chắc chắn sẽ cho anh”.
Cô cố tình nói thật tình cảm, quả nhiên Đường Ca Nam mở mắt ra ngay, khuôn mặt hớn hở: “Thật chứ? Em biết anh nghĩ…”
Phong Bình ngắt lời anh: “Chẳng phải anh thích cái giường này sao? Em nhường cho anh là được chứ gì”.
Đường Ca Nam nghe vậy lập tức cụt hứng, hai con ngươi đen sì gườm gườm nhìn cô, sau đó tay lại đau, nằm vật xuống giường rên rỉ.
Phong Bình mỉm cười đắp chăn cho anh rồi nói: “Em biết, anh muốn ngủ với em. Không sao, thế thì ngủ cùng nhau, chúng ta là vợ chồng sắp cưới, ngủ cùng nhau là chuyện bình thường”.
Đường Ca Nam nghe vậy, tiếng rên hừ hừ nhỏ đi rất nhiều.
Phong Bình nói tiếp: “Chỉ có điều, tư thế ngủ của em không được nho nhã lắm, chẳng may nửa đêm đạp anh xuống đất làm anh gãy xương hoặc không cẩn thận chạm vào ba ngón tay đau của anh thì hậu quả…”
“Hậu quả để một mình anh chịu, không liên quan gì đến em”. Đường Ca Nam vội đỡ lời.
“Được, vậy thì ngủ đi”.
Cô rút trong tủ quần áo một chiếc chăn rồi nằm ngủ bên cạnh.
Các ngón tay của Đường Ca Nam đau buốt, làm sao có thể ngủ được, đừng nói là có người đẹp nằm bên cạnh, nỗi đau thể xác và niềm sung sướng trong lòng đan xen với nhau, trằn trọc mãi khó lòng nhắm mắt được.
Cuối cùng Phong Bình phải lên tiếng: “Thật sự đau lắm sao?”
Đường Ca Nam rên hừ hừ.
Phong Bình làu bàu: “Có thể giống nam tử hán được không? Vết thương còm vậy mà cũng rơm rớm nước mắt”.
Đường Ca Nam lập tức cảm thấy bị sỉ nhục, nghiến răng nghiến lợi nói: “Trời ơi, mười đầu ngón tay liền với tim đấy ạ. Em thử xem sao, khóc vì đau là phản ứng bản năng của cơ thể, liên quan gì đến nam tử hán hay nam đại hán? Cho dù có rớt nước mắt thì không phải là nam tử hán chắc? Em không nghe người ta nói sao? Vô tình chưa chắc đã là hào kiệt…”
“Trời ơi, anh thật giỏi cằn nhằn…” Phong Bình lại làu bàu.
“Thôi xin, em là người gây ra tai họa mà thái độ như vậy, không biết ăn năn hối lỗi”.
“Vậy phải làm thế nào?”
“Em có biết giá trị của bàn tay này không?”
“Không biết”.
“Em có biết mỗi ngày có bao nhiêu văn bản chờ nó ký không?”
“Không biết”.
“Em có biết”.
“Không biết”. Cuối cùng thì Phong Bình cũng quay người sang, gườm gườm nhìn anh và nói: “Anh nói thẳng ra đi, muốn bồi thường thế nào? Nói ra đi, em sẽ làm hết, sau đó xin anh giữ kín cái miệng của mình. Em rất buồn ngủ, không muốn nghe anh cằn nhằn, cũng không muốn nghe anh rên hừ hừ”.
Đường Ca Nam đồng ý ngay: “Là em nói đấy nhé, đừng có mà nuốt lời”.
Phong Bình nhếch mép cười: “Quân tử không nói hai lời”.
“Sau này em phải hầu hạ anh, đến khi nào tay anh khỏi thì thôi”.
“Cái gì?”
“Tay anh không được chạm vào nước, những việc như rửa mặt, đánh răng, tắm em đều phải làm”.
Phong Bình giơ tay vỗ vỗ vào mặt anh và nói: “Anh vẫn chưa ngủ mà đã bắt đầu nằm mơ rồi à?”
Đường Ca Nam không để ý đến cô, nói tiếp: “Mỗi buổi sáng, trước khi anh thức dậy, em phải thắt sẵn cà vạt, là áo sơ mi, lau giày sạch sẽ…”
“Cái đó thì anh yên tâm, Lục quản gia sẽ làm rất tốt”.