XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342095

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2095 lượt.

ng được ngần ngại, vì cơ hội như thế này không có nhiều, hơn nữa nhà họ Đường cũng rất giàu có”.
Phương Bá Thao cười, cất cuống phiếu vào ngăn kéo, sau đó bỗng chợt nhớ ra chuyện gì đó, đứng dậy đi đến chỗ két bảo hiểm lấy một tờ báo đưa cho cô, “Cái này giữ lại cho cháu, không biết cháu xem chưa?”
Phong Bình cầm lên xem, là số báo của mấy hôm trước, Jennifer và hai chị em nhà họ Chu trong bức ảnh hoành tráng.
Cô mỉm cười và nói: “Cái này cháu vẫn chưa xem…” Nói xong cô cúi xuống đọc.
Đại ý của bài báo là: Jennifer nhận lời phỏng vấn của đài truyền hình, qua ống kính nói lời xin lỗi với hai chị em nhà họ Chu, nói chuyện tối ngày 14 chỉ là chuyện hiểu lầm, người dẫn chương trình hỏi tỉ mỉ thì bà ta bày tỏ không tiện tiết lộ.
Phong Bình đọc xong, gấp báo lại rồi mỉm cười.
Bỗng nhiên Phương Bá Thao nói: “Chuyện này Đường Ca Nam giải quyết rất thỏa đáng. Từ trước đến nay cháu đều từ chối vệ sĩ, vẫn nên kín đáo một chút thì tốt hơn. Vụ án của chủ thuyền Đào Nguyên sắp được hai tháng rồi, cảnh sát vẫn không có chút manh mối nào…”
Phong Bình nổi hứng tò mò, nhìn chằm chằm vào ông ta và nói: “Thật không biết là do ai làm?”
Phương Bá Thao nhìn cô một lúc lâu rồi thở dài và nói: “Nghe lão Thất nói thì là do tổ chức phản động của Nhật làm”.
Phong Bình khẽ thở dài và nói: “Chúng cũng thật là hung hăng”.
“Không liên quan gì đến chúng ta”.
“Dĩ nhiên”, Phong Bình gật đầu, sau đó nhìn đồng hồ và nói: “Cháu phải về rồi”.
“Ăn cơm xong rồi đi. Chú thông báo với nhà ăn làm món mà cháu thích ăn nhất”.
“Không cần đâu, chú Phương”. Phong Bình đứng dậy ngắt lời ông ta, mỉm cười và nói: “Đường Ca Nam nói tối nay có bất ngờ”.
“Vậy à?” Phương Bá Thao gật đầu, nét mặt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Vậy thì, xem ra hai người tiến triển khá thuận lợi đấy chứ”.
Phong Bỉnh mỉm cười thẹn thùng, không biết nên phủ nhận hay thừa nhận, chỉ biết lè lưỡi và nói: “Cháu đi đây”.
Thực ra, bất ngờ mà Đường Ca Nam nói chẳng qua là bù ngày lễ Tình nhân. 
Hai người gặp nhau, cùng ăn bữa tối thịnh soạn, lãng mạn, sau đó anh đưa cô đi xem phim, quả là không có chút sáng tạo nào. Tuy nhiên, sự khác biệt giữa dung tục và sáng tạo phần lớn là do kinh nghiệm của con người quyết định. Giống như một cô gái xinh đẹp, từ trước đến nay đều được nhận rất nhiều hoa, tuy nhiên nếu có một chàng trai nào đó tặng cô một hộp bắp rang bơ thì không biết chừng cô ta sẽ nghĩ rằng chàng trai này rất đặc biệt. Dĩ nhiên, nếu nghề nghiệp của cô ấy là làm bắp rang bơ thì lại là chuyện khác.
Vì Phong Bình rất ít khi vào rạp chiếu phim nên cảm giác rất mới lạ.
Vốn dĩ họ định xem một bộ phim hài về tình yêu nhưng đến rạp chiếu phim thì thấy có tấm poster quảng cáo phim hành động của Peter, ngôi sao nổi tiếng Hollywood.
Đường Ca Nam hỏi ý kiến của cô: “Hay là chúng ta xem bộ phim này?”
Phong Bình tỏ ra không quan tâm lắm: “Tùy anh, em không có ý kiến gì”.
Thế là họ xem phim hành động.
Nói là phim hành động nhưng có không ít cảnh ân ái. Peter đã ngoài 40 tuổi nhưng cơ thể cường tráng, sexy. Các cảnh quay giống y như thật, không gian sống động, kết hợp với phối âm thanh, rất rùng rợn, không ít cô gái trong phòng chiếu phim hét lên sợ hãi, ngả vào lòng các chàng trai.
Phong Bình cũng thấy sợ, nhưng đối với cô cái kiểu hét thất thanh là không thể tưởng tượng được. Chỉ có điều cơ thể không chịu khống chế, không tránh khỏi có chút kinh sợ. Đường Ca Nam nhân cơ hội ấy nắm chặt tay cô, mắt vẫn dán vào màn hình, tỏ vẻ rất nghiêm túc.
Cô liếc mắt nhìn anh, không kìm được cười thầm trong bụng.
Bộ phim này có nhiều sao bự, kinh phí đầu tư lớn, được coi là bộ phim bom tấn, tuy nhiên tình tiết phim thì lại quá nhàm chán, mới xem được một nửa, những người không ngốc lắm đều có thể đoán được kết cục, phần sau cố làm ra vẻ huyền bí, tuy không đến nỗi khiến người ta mệt mỏi buồn ngủ nhưng quả thực cô không thể nghiêm túc như Đường Ca Nam được, dường như anh hoàn toàn bị lôi cuốn vào câu chuyện.
Sau khi bộ phim kết thúc, trên đường về nhà, Phong Bình cười và nói: “Anh cố tình đúng không?”
“Cái gì?” Đường Ca Nam vừa lái xe vừa hỏi.
“Đưa em đi xem phim kinh dị, nhân cơ hội lợi dụng em”.
“Chết thật”. Đường Ca Nam cười ha hả, rất hợp với dáng vẻ có chút thái quá của anh: “Chút tâm tư nhỏ bé đáng thương ấy của anh bị em nhìn thấu rồi…”
“Ha ha…” Phong Bình cũng cười.
Im lặng một lúc, bỗng nhiên cô thở dài: “Phim ảnh bây giờ cốt chuyện ngày càng nhàm chám, lời thoại thì ngày càng tùy tiện, hoàn toàn không có chút gì là trau chuốt, gọt giũa, một chút thi vị, hàm súc cũng không có, thật là khiến người ta thất vọng”.
Đường Ca Nam nhìn cô, mỉm cười và nói: “Nghe giọng điệu của em, hay là em đi cứu vớt giới điện ảnh đi”.
Phong Bình lập tức lắc đầu: “Thế không được, anh không nghe câu cao siêu quá ít người hiểu sao? Chắc chắn tác phẩm của em sẽ thuộc hàng ưu tú của phái ít”.
Đường Ca Nam cười phá lên.
“Những ngôi sao như Peter, dù là đóng bộ phim nào thì cũng đều bị coi là phim thương mại”.
“Anh ấy đóng p