Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1549 lượt.
cho Lê Họa một cơ hội cứu vãn, hễ là điện thoại của Lê Họa, tất cả đều trở thành "Số máy quý khách vừa gọi đang bận…", xem ra người kia đã cho cô vào sổ đen.
Sau khi Lê Họa thử gọi vài lần, cũng không gọi lại, đoạn thời gian gần đây cô cũng có chút bận, mỗi ngày ôm một đống sách để xem, có thể so sánh với kì thi đại học phức tạp và nhàm chán. Mỗi ngày nhìn những tư liệu kia, đem sách đặt ở trên giường, nằm sấp trên giường, nhàn nhã nhìn. Tâm tình là một điều rất tuyệt vời, ít nhất hiện tại cô có thể hiểu được tất cả những lợi ích của một tâm trạng tốt mang lại, ngay cả việc đọc sách hiệu suất cũng nâng cao không ít. Lúc cô xem sách, Lộ Thiểu Hành ngồi ở một bên bấm điện thoại di động, thỉnh thoảng hai người liếc nhìn nhau, sau đó đều tiếp tục làm chuyện của mính.
"Khi nào thì thi?" Lộ Thiểu Hành thấy cô dường như đã xem rất lâu, nghĩ nên nhắc nhở cô nghỉ ngơi.
Nếu cô chỉ có một mình, căn bản xem không được lâu như vậy, lập tức cảm thấy buồn chán, cần đi ra ngoài hít thở một chút, điều tiết cảm xúc một chút. Từ khi có anh, tinh thần hình như cũng trở nên rất tốt.
Lại lật một trang, "Ngày mai."
Cô xem chăm chú như vậy, chắc là không có vấn đề gì. Anh nhìn cô, cũng không có nghĩ tới phải tìm giúp cô một công việc, bọn họ đều cần có không gian riêng, hơn nữa anh cũng không hi vọng mỗi ngày bọn họ đều gặp mặt ở công ty trói buộc lẫn nhau.
"Xem chăm chú như vậy, nếu còn không qua. . ." Dừng lại, nở nụ cười, so với kẻ ngốc, "Chỉ số thông minh đáng lo ngại."
Đóng sách lại, "Trước cuộc thi, không cho phép đả kích người khác."
Thời gian dài không có làm việc, có một cảm giác trống rỗng tách rời khỏi xã hội, nhưng quả thật Lộ Thiểu Hành cho cô rất nhiều khích lệ, bất cứ việc gì đều có lần đầu tiên, dù sao vẫn đi cố gắng. Cô không muốn cả ngày đợi ở nhà, chờ một người đàn ông trở về, chính mình như vậy, giống như ngoại trừ người đàn ông này, thì cái gì cũng không có.
Lộ Thiểu Hành đưa cô tới công ty thông báo tuyển dụng, chính cô cũng rất cổ vũ chính mình.
Trước tiên là thi viết, sau đó phỏng vấn, bước đầu tiên, tất cả mọi thứ đều đã tốt đẹp.
Thi viết hoàn thành rất nhanh, cô không có ngoài ý muốn vượt qua kiểm tra, sau đó liền có thông báo cô đi phỏng vấn.
Phỏng vấn khá muộn nên cảm giác căng thẳng luôn đi theo cô, nhất là cùng một đám sinh viên mới tốt nghiệp, làm cho cô có một chút cảm giác mất mát khó hiểu, cho dù cố gắng thể hiện tự tin. Cô sợ nhất là hỏi cô vì sao tốt nghiệp đại học lâu như vậy bây giờ mới xin việc, nhưng vẫn bị hỏi vấn đề này, cô nói đây là vấn đề cá nhân, công ty cần phải coi trọng năng lực cá nhân.
Cô cũng không biết chính mình trả lời ra làm sao, sau khi đi ra rất rối rắm, đến nỗi quên ngẩng đầu.
Đến khi đụng vào người khác, đã không còn kịp rồi, "Thật xin lỗi." Trước tiên theo bản năng nhận lỗi, mới ngẩng đầu, nhìn thấy chính là Trác Dực Đình sắc mặt không có biểu cảm gì.
Trác Dực Đình đã thấy cô rất lâu, đúng lúc đến đây xử lý công việc, nhìn thấy cô nàng ở trong này. Tự nói với mình cô cùng mình đã không còn quan hệ, không cần để ý đến cô, nhưng nhịn không được theo lại đây, đến nỗi còn ngốc nghếch ở nơi này chờ cô đi ra.
Anh hơi nhíu mày, lập tức thở dài ở trong lòng, muốn hỏi cô có tốt không, chính mình cũng hiểu được loại vấn đề này nhàm chán. Nhìn vẻ mặt của cô, chút lo lắng trong lòng lại chạy đến giày vò
Lần trước cô cũng đi tìm việc làm, thậm chí là chính cô đề cập đến, nhưng cuối cùng chỉ là cho có lệ và tùy ý, còn thiếu sự nghiêm túc. Mà bây giờ, vẻ mặt rối rắm này của cô, cho thấy cô đối với công việc này rất để ý.
So sánh điều này, cho tới bây giờ đều có thể chứng minh một chút gì đó.
"Cùng nhau ăn cơm đi!" Không nghĩ cho cô thời gian từ chối, "Anh biết một nhà hàng lẩu cũng không tệ lắm."
Cô biết bọn họ sẽ gặp lại, nhưng như thế này có chút bất ngờ, làm cho cô há miệng mắt trợn tròn.
Vẫn là gật gật đầu, không làm người yêu có thể làm bạn bè, mặc dù rất giả dối nhưng cũng không thể trở thành kẻ thù đi?
Cô đi theo phía sau Trác Dực Đình, bóng lưng của anh. Trước kia không lâu, cô coi người đàn ông này là đối tượng mình kết hôn là người thích hợp nhất, mà bây giờ bọn họ đã không có một chút quan hệ. Mà cô đối với anh, cảm xúc lớn nhất cho tới bây giờ buồn cười lại chỉ là cảm giác áy náy, mà điều này anh không muốn.
Thật sự không biết, cần phải như thế nào, vì thế cố gắng tìm kiếm một chủ đề.
"Đến phỏng vấn?" Trác Dực Đình xem thường lời nói, đã biết rõ còn hỏi, phá vỡ không gian im lặng, anh cùng tổng giám đốc công ty này có một chút giao tình, nếu cần anh có thể giúp đỡ... Đương nhiên, anh biết chắc cô không đưa ra yêu cầu như thế, có lẽ trước kia còn ở bên cạnh anh còn có thể, hiện tại. . .
"Đúng vậy." Cô cười, hi vọng trong lúc đó hai người có thể duy trì đề tài thoải mái, "Mấy ngày hôm trước còn có thi viết. Trước kia em không thích một câu nói là \'Sống đến già, học đến già\', giống như học tập cả đời đều trốn không thoát. Anh xem, chúng ta đều là người lớn như vậy, còn gặp phải đủ loại cuộc thi, rốt c