Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2531 lượt.

ết...
Tôi nghĩ một chút, nói dối: “Vũ Hàn, tối hôm đó, lần đầu tiên gặp em, anh rất sốc. Anh cảm thấy người xuất chúng như em không nên làm việc tiếp khách thế này. Vậy là anh... liền dùng chức quyền...”
“Trên thế gian không có tình yêu vô duyên cớ. Bộ phận kho các anh vừa hay cần người, do anh phụ trách. Bạch Khiết nhờ anh giúp, anh lại thích Bạch Khiết thế là nhận lời giúp. Không ngờ người đến lại là tôi, đúng không?”
“Em... em biết hết rồi sao?”
“Tôi đoán thôi. Nếu anh tiếp tục nói dối thì tôi sẽ tin anh giúp tôi không phải vì Bạch Khiết.”
Tôi gãi đầu: “Vũ Hàn, dù anh và Bạch Khiết có gạt em không thì bọn anh đều muốn tốt cho em, đừng làm những việc bán rẻ linh hồn như thế nữa...”
Trong khi nói chuyện đã đến quán rượu, rất tĩnh lặng, hơn mười giờ rồi sao ít người vậy nhỉ? Tiếng saxophone du dương trầm bổng, chúng tôi vào trong gọi rượu.
“Thật ra, tôi không thích quán bar, nó sẽ khiến tôi có những hồi ức buồn.” Vũ Hàn nói.
“Nếu đã thế sao lại muốn anh đến đây cùng em?”
“Anh lo tôi biết Bạch Khiết giúp mình sẽ giận dữ bỏ đi, đúng không?”
Tôi gật đầu.
“Vậy thì, anh đã biết thân thế của tôi rồi?”
“Biết một chút.”
Cô ấy ngừng lại, nhấp ngụm rượu: “Từ khi hiểu chuyện là tôi biết bố mẹ bất hòa rồi. Mẹ tôi có người đàn ông khác bên ngoài, mỗi lần đại chiến gia đình bùng nổ là tôi đều sợ hãi ôm chặt lấy búp bê trốn trong góc nhà khóc. Khi tôi lớn hơn một chút, mẹ bỏ đi theo người ta, tôi ở với bố. Ngày nào bố tôi cũng rất bận rộn, bận nuôi tôi và chú, không có thời gian rảnh chăm sóc tôi. Từ nhỏ tôi đã vô cùng cô đơn, năm học cấp ba bố tôi bị tai nạn, nằm trên giường bệnh ba năm mãi đến mấy tháng trước thì qua đời. Trong mấy năm này đều là chú Trần Thế Mỹ nỗ lực kiếm tiền chữa trị cho bố, cho tôi đi học. Chú tôi nói chú ấy mở siêu thị, còn bảo sau khi đủ tiền sẽ đưa bố tôi ra nước ngoài làm phẫu thuật. Sau đó xảy ra chuyện tôi mới biết chú ấy lừa đảo để kiếm tiền.”
Cô ấy cúi đầu, lạnh lùng nhìn ly rượu: “Tôi thi đỗ vào Học viện điện ảnh của thành phố Hồ Bình, có lẽ cuộc hôn nhân của bố mẹ tôi đã để lại quá nhiều bóng đen, tôi không tin vào tình yêu, lại càng ghét đàn ông ân cần, tôi cảm thấy họ đều là đồ giả dối hết, chẳng qua là ham mê sắc đẹp của tôi mà thôi. Bọn con trai toàn nói sau lưng tôi là người đẹp lạnh lùng, bọn con gái chế giễu tôi giả vờ thanh cao, nhưng có ai hiểu được nỗi khổ trong lòng tôi chứ? Không phải tôi không muốn yêu mà là tôi yêu không nổi. Con người sống trên đời này không yêu sẽ bị coi là khác người, tin đồn dấy lên, tôi chấp nhận một người học nghiên cứu sinh. Anh ấy hơn tôi hai tuổi, trung thực vững chãi, rất tốt với tôi, ai cũng nói chúng tôi rất xứng đôi. Tôi và anh ấy qua lại một năm, chưa từng thấy ngượng ngùng, anh ấy rất dịu dàng, cũng rất nghe lời tôi, nhưng tôi cảm thấy ở bên anh ấy chỉ là một kiểu đối phó, là sự lựa chọn khiên cưỡng. Tận sâu trong trái tim tôi chưa bao giờ có cảm xúc mãnh liệt với anh ấy, càng không biết đến sự nhớ nhung đến phát điên. Ở bên anh ấy thậm chí tôi còn có thể tưởng tượng được cuộc sống mấy chục năm sau như thế nào: kết hôn sinh con, sống một cuộc sống vô vị, nhạt nhèo.
Sau khi chú tôi xảy ra chuyện, chúng tôi không còn gì nữa, rơi từ thiên đường xuống địa ngục. Anh ấy biết được điều đó, vốn tưởng anh ấy sẽ dịu dàng ở bên cạnh khích lệ tôi. Nhưng nào ngờ anh ta theo đuổi tôi là vì tiền...
Anh ta đá tôi, tôi thấy anh ta ôm đứa con gái khác ở cổng trường. Lúc đó tôi đã có con với anh ta, ba tháng rồi, tôi lặng lẽ đi phá. Bố tôi không có tiền bị bệnh viện đuổi về, tôi đành phải đi kiếm tiền khắp nơi. Những người họ hàng thân thích, bạn bè trước đây vừa biết tôi đến mượn tiền là tránh mặt. Tôi đành đi vay nóng, tiền điều trị cao ngất ngưởng, số tiền tôi có được cũng chỉ như muối bỏ bể. Cuối cùng bố tôi đi rồi, không còn phải chịu sự hành hạ, giày vò nữa. Tôi không buồn, tôi rất vui. Vì trước khi đi bố đã rất vui.
Sau khi bố tôi qua đời, chú tôi ở trong tù đau đớn đến không muốn sống nữa, cũng bị bệnh mà qua đời. Lúc đó tôi rất muốn đi theo họ, nhưng rồi tôi nghĩ, họ đã hy sinh nhiều vì tôi như vậy, lẽ nào tôi lại chôn họ ở khe núi trong làng sao? Ngay một nơi an nghỉ tử tế cho họ tôi cũng không có, như thế làm sao báo đáp được họ?
Vì tiền học và nợ nần chồng chất, để thằng đã bỏ tôi không coi thường, tôi bắt đầu đi tìm việc. Chưa tốt nghiệp đại học... không phải thấp, nhưng cũng chẳng cao, tôi không muốn làm mấy việc lương nghìn tệ, đành phải làm gái phục vụ rượu trong quán bar. Nhưng tôi chưa bao giờ để khách hàng có được thân thể mình. Lần trước anh hỏi số thuốc trong gót giày của tôi là những gì, một số là thuốc khiến người ta nảy sinh ảo giác. Nếu phải ngủ cùng khách tôi sẽ lén cho anh ta uống thuốc này, rồi hôn, cởi quần áo, tôi luôn nắm đằng chuôi. Anh ta uống thuốc rồi dần dần sẽ ngủ mất, sáng sớm toàn thân mệt nhoài, nhớ lại sẽ tưởng rằng đã có một đêm điên cuồng... Sau đó tôi gặp anh, cảm ơn anh đã nhận tôi vào công ty.”
Tôi thở dài: “Vũ Hàn, không phải chỉ em thê thảm vậy đâu, dù là A T