Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2317 lượt.

g tượng Sa Chức tựa như nữ thần thật sự xuất hiện trước mặt tôi.
Đoàn người đi vào trong, Vũ Hàn kéo tôi một cái, tôi nhìn bộ quần áo quay quảng cáo bẩn thỉu, nếu vào trong mà Sa Chức cũng ở đó thì có phải rất mất mặt không? Tôi đeo kính đen lên, đội cả mũ vào, dù Sa Chức có nhìn thấy cũng không nhận ra tôi.
Khi chúng tôi đến là sáng sớm, nhà hàng đã đóng cửa, không gian vô cùng yên tĩnh. Lúc này xứng đáng là giờ vàng, cả khu nhà hàng rộng rãi hầu như đều còn trống, cũng may trưởng đoàn đã gọi điện đặt trước. Chúng tôi vào chỗ đã đặt trước, món ăn cũng được đưa lên ngay. Tôi ăn như hổ đói, còn Trần Vũ Hàn thì như cô vợ dịu dàng xới cơm chan canh giúp tôi.
Ánh đèn chiếu sáng trong nhà hàng dần tối lại, đèn màu bắt đầu được bật lên, sân khấu được một ngọn đèn chiếu sáng, một cô gái thướt tha bước lên sân khấu hát bài “Áng mây phương nam” của Từ Thiên Nhã. Giọng hát lanh lảnh ngân vang khiến thần người nghe xao động. Từng bước đi lại khiến cặp chân thon thả thấp thoáng ẩn hiện dưới tà váy, mọi người ngẩn ngơ nhìn người mỹ nữ, kích động tựa như rơi vào tiên cảnh. Thân thể gợi cảm kia đã khiêu khích sự chiếm hữu của đàn ông, ham muốn tựa con suối bắt đầu tuôn trào.
Bài hát kết thúc, thính giả bên dưới ngẩn ra cả nửa phút mới cùng vỗ tay rào rào. Cô gái đó nói với giọng yểu điệu: “Bài hát này tôi dành tặng anh chàng đẹp trai họ Hình.”
Vũ Hàn ở bên cạnh không kìm được tán thưởng: “Giọng cô ấy hay thật!”
Đúng vậy, đúng vậy, cô gái đó chính là Sa Chức!
Cô ấy mặc chiếc váy hở vai gợi cảm, đang chầm chậm tiến lại về phía chúng tôi đang ngồi. Tôi vội đeo kính vào, kéo mũ xuống thật thấp, chúi đầu ăn. Vũ Hàn thấy tôi căng thẳng thì nói: “Cô ấy có phải cô gái đi chiếc Benz đó không?”
Tôi gật đầu.
Rất nhiều thực khách đều chào cô ấy: “Xin chào bà chủ!”
Sa Chức tiến lại ngồi ở bàn phía sau chúng tôi, cách tôi một chỗ. Những người ngồi ở đó đều mặc com-lê chỉnh tề, sang trọng. Sa Chức thỏ thẻ nói với người đàn ông trung niên bên cạnh: “Hình đại ca, anh nói xem em hát có hay không?”
“Hay hay hay! Ha ha ha ha... Không ngờ bà chủ của “Cung điện Phỉ Thúy” lại tài sắc vẹn toàn thế này!” Tay họ Hình vừa cười vừa nâng ly lên mời Sa Chức.
Tôi ngồi phía sau Sa Chức, hơi nghiêng người để nhìn xem cô ấy lại đang quyến rũ ai thế.
“Vậy... Hình đại ca, có muốn nữa không... có muốn nghe nữa không?”
“Muốn, muốn chứ!”
Tôi càng nghe càng thấy khó chịu, cảm giác như bị mắc một cái xương cá, càng cố nuốt lại càng đau.
Một người ở bàn tôi nói nhỏ: “Người đàn ông đó là phó thị trưởng, cục trưởng Công an thành phố Hồ Bình chúng ta, Hình Đạt. Còn cô gái kia chính là bà chủ ở đây.”
Vừa dứt lời, mọi người lập tức đầy hứng thú túm lại bàn tán về chuyện của bà chủ “Cung điện Phỉ Thúy”.
Tôi tựa người nghe lén cuộc nói chuyện giữa họ. Sa Chức sử dụng ngôn ngữ cơ thể rất hoàn hảo, tay phải nâng ly với Hình Đạt, tay trái ở dưới gầm bàn chỗ người khác không nhìn thấy vẽ vòng tròn lên đùi ông ta: “Hình đại ca... cái miếu nhỏ này của em sau này phải trông cậy đại Phật là anh chiếu cố tới đó.”
“Yên tâm, sau này bà chủ em có chuyện gì cứ tìm anh, bất cứ lúc nào cũng được. Việc của “Cung điện Phỉ Thúy” chính là việc của anh. Như thế đã hài lòng chưa?” Hình Đạt nói đầy chắc chắn, đầu gối vẫn không ngừng ma sát lên đùi Sa Chức.
Tiếng nhạc dập dìu vang lên, thực khách lần lượt lên sân khấu khiêu vũ. Hình Đạt nháy mắt với Sa Chức: “Lâu rồi không hoạt động gân cốt...”
Sa Chức hiểu ý, chầm chậm đứng dậy theo Hình Đạt.
Tôi châm điếu thuốc, rít một hơi đuổi sự ức chế trong lòng đi. Sa Chức vừa đi được mấy bước bỗng nhiên quay lại nhìn tôi. Tôi vội giơ cao bát lên che mặt rồi cắm đầu ăn. Sa Chức nhìn chằm chằm mấy giây, có lẽ vì tôi đeo kính đội mũ nên cô ấy không nhận ra, quay người cùng Hình Đạt ra khiêu vũ.
Tôi từng tưởng tượng ra hàng nghìn hàng vạn trường hợp chúng tôi gặp lại nhau, nhưng không ngờ lại gặp cô ấy trong hoàn cảnh này. Một chút tương tư trong lòng bỗng chốc mang theo mùi vị của sự đắng chát dấy lên trong lòng tôi.
Trong biển người mênh mông, có ai là mãi mãi của ai đâu, chẳng qua là người khách lướt qua cuộc đời của ai đó mà thôi. Tôi là người cô đơn, tôi luôn khắc ghi trong tim tất cả những ai từng xuất hiện trong cuộc đời mình. Khi chia tay họ tôi sẽ lại nhớ đến từng người bọn họ, trong mỗi buổi tối có sao băng rơi, tôi lại ngồi đếm sự cô đơn của bản thân.
Trong một thời gian sau đó, Bạch Khiết thường xuyên hẹn tôi đi ăn, tôi toàn tìm những lý do kỳ quái để từ chối. A Tín nói đúng, tôi và những người như Bạch Khiết, Sa Chức quá khác nhau. Chúng tôi ở hai thế giới hoàn toàn khác hẳn, giống như hai cây hoa được trồng trong hai chậu cây khác nhau, vì chất đất và dinh dưỡng khác nhau nên đã được chủ định sẽ thành hai loại người khác nhau. Bất luận là bên nào thay đổi chỗ sống đều không thể mọc lên tươi tốt được.
Hơn nữa, nếu người bạn yêu không yêu bạn, nhất định bạn phải kiên quyết chia tay, dù sao chia tay cũng tốt hơn là bám lấy nhau một cách nhu nhược. Tôi từng cố gắng, lú