Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342321
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2321 lượt.
c này cũng không phải tôi nhận thua, nhưng thực sự tôi không thể nhìn cô ấy lên xe của bọn lắm tiền nhiều của đó được.
Ngày nào tôi cũng tìm việc làm cho mình bận đến mệt nhoài, thà không gặp cô ấy, không nhớ cô ấy, dần dần sẽ xóa được hình ảnh cô ấy trong tôi, coi như tôi chưa từng thích cô ấy.
Nếu trong lòng người mình yêu cũng có mình thì liệu có ai cự tuyệt sức hấp dẫn của vật chất không?
Nếu có thể nắm tay người mình yêu đến đầu bạc răng long thì liệu có ai không bận tâm đến tiền bạc không?
Câu trả lời của phụ nữ: không.
Vì thế tôi cũng không muốn vùng vẫy nữa, cuộc đời mà, cứ để nó diễn ra tự nhiên. Tình cảm đơn phương của tôi có thể hình dung bằng từ “vội vàng”. Nghĩ kỹ lại thì trong cuộc sống này không thiếu những chàng trai cô gái ngốc nghếch chìm đắm trong tình yêu, thậm chí từng hữu tình hoặc vô ý khiến sự si mê của mình mang màu sắc bi thương. Gần như dùng toàn bộ trái tim để yêu, sau này không có ai có thể thay thế vị trí của người đó trong lòng mình. Nhưng trên thực tế, chỉ cần chúng ta lớn lên một chút, trưởng thành một chút, cuối cùng sẽ nhận ra quá khứ chỉ là một đóa hoa nhỏ trong cuộc đời mình, làn sóng trào dâng khi đó rồi cũng sẽ tan đi. Cứ thế, sau nhiều ngày không gặp Bạch Khiết, tôi cũng không còn nhung nhớ điên cuồng như trước, cùng không nghĩ đến nhiều vấn đề hỗn loạn nữa.
Bạch Khiết hẹn tôi mấy lần thấy tôi ừ hữ không nhiệt tình, dần dần tôi thấy số lần tay giám đốc tiền tệ đến đón cô ấy ngày một nhiều.
Thứ bảy. Bạch Khiết nhắn tin cho tôi: “Cậu vẫn khỏe chứ?”
“Ừm, chị thì sao.” Tôi trả lời.
“Cảm ơn cậu đã giúp Vũ Hàn nhiều như vậy. Tôi muốn mời cậu ăn cơm nhưng chắc cậu sẽ từ chối. Có phải cậu lại ghét tôi không? Bất luận cậu có đến không, tôi sẽ làm cơm đợi cậu ở nhà.” Cô ấy gửi cho tôi tin nhắn khiến lòng tôi xáo trộn. Đàn ông đều không thể kháng cự được sự dịu dàng của phụ nữ. Trái tim kiên quyết bao ngày nay của tôi bắt đầu lung lay.
Tôi suy nghĩ mấy lần liền, thôi, nên tham gia hoạt động có ý nghĩa khác thì hơn. Mấy tháng nay, tháng nào tôi cũng trích từ lương hai ba trăm tệ quyên góp quỹ học bổng cho học sinh nghèo. Sáng nay một người phụ trách quỹ đã gọi mời tôi tham gia lễ trao học bổng cho trường tiểu học.
Lên xe của người ta, tôi đến ngôi trường tiểu học ở vùng xa tham dự lễ trao học bổng, tôi tưởng chỉ có một vài người làm từ thiện và người của quỹ, ai ngờ thật sự rất đông, còn có rất nhiều người giàu lái xe con đến dự.
Những người quyên góp nhiều lên sân khấu phát biểu, những người góp ít như tôi thì phụ trách phát đồ dùng hàng ngày cho học sinh như sách vở, bút thước, quần áo. Nhìn những đứa trẻ da dẻ vàng vọt, người ngợm gầy gò tự động xếp hàng nhận được một cái bút, một quyển vở mà vui mừng hớn hở tôi cảm thấy mình thật sự hạnh phúc hơn chúng hàng trăm lần.
Có một đứa trẻ rất đáng yêu, đôi mắt to tròn long lanh, tóc buộc thành hai túm như sừng dê, gương mặt tròn ngây thơ ngẩng lên nhìn tôi. Tôi phát đồ xong không kìm được cúi xuống thơm một cái lên má bé. Tôi bật cười xoa xoa đầu bé khi thấy bé có chút sợ sệt.
Nữ thần Sa Chức đã xuất hiện trước mặt khi tôi không hề hay biết. Lúc đứng thẳng dậy tôi sững người, không ngờ cô ấy cũng đến đây. Chiếc áo khoác dài màu xám bạc bay bay trong gió, mái tóc cũng được búi rất kiểu cách, cô ấy đứng trước mặt tôi tựa tiên nữ giá lâm. Tôi cười: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Anh thấy chúng ta đúng là duyên chưa hết, tình chưa cạn.”
Sa Chức tiến lại bên cạnh tôi, lấy đồ ra phát cho các em học sinh, vừa phát vừa nói: “Em không ngờ mình cũng có ngày bị người ta đá, hơn nữa còn bị đá một cách uất ức, không thể hiểu nổi như thế.”
“Sa Chức, anh đâu có bản lĩnh để đá em. Em biết chúng ta là người của hai thế giới khác nhau mà.”
“Ân Nhiên, em bắt anh phải hứa hẹn gì sao? Lẽ nào trong lòng anh, em có cũng được, không có cũng chẳng sao?” Sa Chức đột nhiên giận dữ nói.
“Em đừng nói to như vậy... các em học sinh sợ.”
“Khi đi lẽ nào anh không có chút luyến tiếc nào sao? Lẽ nào anh vô tình như vậy, anh không thấy buồn chút nào sao?” Cô ấy hầm hầm nhìn tôi, trong ánh mắt đầy oán hận, sự oán hận của tình yêu. “Lẽ nào giờ gặp em, anh không thấy vui chút nào?”
“Ly biệt và trùng phùng là chuyện vẫn thường xuyên diễn ra trong cuộc đời con người, quen rồi cũng chẳng thấy đau lòng nữa ”
Cô ấy định nói gì đó thì một cô gái bỗng nhảy ra trước mặt tôi: “Anh!!!”
Tôi quay lại, phấn khích kêu lên: “Ân Duyệt! Sao em lại ở đây?”
Em gái lớn của tôi, Ân Duyệt!
“Anh, đúng là anh thật!” Ân Duyệt ôm lấy tôi, nước mắt trào ra: “Suốt từ mùng ba Tết đến giờ không gặp anh, em nhớ anh lắm!”
“Ân Duyệt, sao em lại ở đây?”
Ân Duyệt tham gia hội học sinh của trường, được sắp xếp đến đây tham gia hoạt động. Tôi đã biết trường Ân Duyệt học cách Hồ Bình không xa, đi mất ba giờ xe, nhưng tôi chẳng có thời gian để đi thăm nó.
“Ân Duyệt, tại sao hồi trước anh gọi về nhà, mẹ cứ giành nghe điện thoại còn gần đây hỏi mẹ đang làm gì thì bố cứ úp úp mở mở?” Có thời g