Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342322
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2322 lượt.
không thể không có trách nhiệm. Lẽ nào con chỉ nợ người ta tiền thôi sao? Con còn nợ rất nhiều tình nghĩa, trên thế gian này khó trả nhất chính là món nợ nghĩa tình!”
Lời nói của bố như cú đấm giáng thẳng lên tim tôi, nhớ lại những vướng mắc đã xảy ra với Sa Chức trong thời gian qua, tôi bỗng thấy sợ hãi. Tôi coi Sa Chức là gì chứ?
Tôi vẫn đang suy nghĩ làm sao để thuyết phục bố thì Sa Chức tiến lại. Cô ấy vẫn ở trong phòng nghe cuộc nói chuyện của chúng tôi. Sa Chức nói với bố tôi: “Cháu chào chú, cháu là bạn của Ân Nhiên, cũng là đồng nghiệp. Cháu là giám đốc khu vực, Ân Nhiên là nhân viên nghiệp vụ, cháu có thể coi là cấp trên của anh ấy. Là thế này ạ, Ân Nhiên đã giúp công ty có được một đơn hàng lớn từ Mỹ, kiếm được không ít. Tiền hoa hồng của anh ấy khoảng ba mươi nghìn đô la Mỹ, nhưng tạm thời chưa thể thanh toán ngay, phải chờ qua rất nhiều lượt lãnh đạo ký duyệt mới được. Nhưng cháu có thể cho anh ấy vay tạm.”
Sa Chức nói dối như thật, bố tôi sững người nhìn tôi: “Thật... thật sao?”
Tôi không lừa được bố, ông chỉ cần nhìn mắt là biết tôi nói dối hay không. Sa Chức không cho tôi cơ hội để nói: “Trong xã hội này chẳng ai giúp đỡ ai một cách vô tư cả, cháu giúp anh ấy đương nhiên cũng có mục đích của mình!”
Bố tôi có thể nhận ra quan hệ không bình thường giữa tôi và Sa Chức, cũng không nói gì nữa.
Bố và Ân Duyệt trông mẹ, Ân Hỷ cũng đã tới, nửa đêm rồi tôi không nỡ để Sa Chức phải ở cùng chúng tôi, bèn đưa cô ấy đến khách sạn. Ngồi trên giường tôi nói với cô ấy: “Em lại giúp anh, anh thật sự không biết nên cảm ơn em thế nào.”
Sa Chức cởi áo ngoài: “Em lại giúp anh sao? Nhớ lần em mua quần áo cho anh, cho anh vay tiền, không quá mấy ngày anh đã trả lại cả vốn lẫn lãi. Em cho đi hai mươi ba vạn, chưa được mấy ngày đã kiếm được hai vạn tiền lời. Em còn phải cảm ơn anh đã giúp em kiếm tiền mới phải.” Sa Chức giận dỗi nói.
“Ân Nhiên.” Khi cô ấy bỏ quần áo ngoài ra, chỉ mặc bộ nội y gợi cảm yên lặng ngồi trước mặt tôi, ánh mắt vẫn có sự quyến luyến ngày xưa, giọng nói vẫn dịu dàng như trước. Khi rót trà ngón tay cô ấy vô tình chạm vào tôi, vẫn là sự ấm áp ngày nào. Cuối cùng tôi cũng hiểu trái tim mình vẫn không đủ trưởng thành, không đủ lý tính. Một vài thứ gì đó trong cơ thể đột nhiên thoát ra, tựa hàng nghìn hàng vạn đóa hoa lê nở không thể kiểm soát.
Tôi cúi xuống tìm đến bờ môi cô ấy, tìm thấy rồi, vậy là tôi lưu luyến hôn lên đóa hoa ngọt ngào đó, mùi hương tỏa ra khiến tôi say đắm. Hương thơm quen thuộc từ cơ thể cô ấy khiến tôi đắm chìm, nhịp thở ngày một gấp gáp. Cả hai chúng tôi đã nóng rực toàn thân, chỉ đợi khoảnh khắc tan chảy. Mọi đường gân trên người Sa Chức tôi đều đã quá quen thuộc, thứ dầu thơm trơn tuột khiến tôi say, thân thể cô ấy đã tan ra thành vũng nước xuân, chảy đến đâu cũng đầy sức mê hoặc. Tôi tin thân thể cũng có ký ức của nó. Vì dục vọng của chúng tôi rất giống nhau, khi bay lên tận tầng mây, cô ấy mơ màng nói: “Chỉ có người tên Ân Nhiên... mới đem lại cho em cảm giác bay lên như thế này.”
Tưởng rằng che mắt lại là có thể không nhìn thấy thế giới này; tưởng rằng bịt tai lại là có thể không nghe thấy bất cứ điều phiền não nào; tưởng rằng dừng bước là có thể không đi xa thêm nữa, thì ra hơi ấm tôi cần chỉ là một cái ôm. Cứ thế, tôi ôm cô ấy, như hai cá thể động vật ôm chặt để lấy hơi ấm từ nhau trong ngày đông giá rét.
Phụ nữ đều như vậy, thích thủ thỉ ngọt ngào sau khi lên cao trào: “Ân Nhiên, em cũng tưởng anh chỉ là vị khách qua đường trong đời mình, nhưng khi anh đi rồi, tim em đau lắm. Anh thì sao?”
“Sa Chức, mối tình không tình yêu không bao giờ xấu đi. Vì thế chúng ta tán tỉnh nhau, tình tứ với nhau, nhưng tốt nhất đừng bao giờ yêu nhau.” Tôi nói giúp cô ấy suy nghĩ thật sự của mình, cô ấy nhớ thân thể của tôi, hay là thích vẻ ngoài của tôi? Cô ấy đều thích cả, chỉ là không có tình yêu.
“Hứa với em, đừng để em không tìm thấy anh nữa. Anh cần bao nhiêu tiền em cũng có thể cho anh.”
Nghe thấy lời đó tim tôi lạnh toát, lại là tiền, tiền, tiền. Có lẽ trong mắt cô ấy tôi từ đầu chí cuối chỉ là một thứ đồ chơi cao cấp. Nhưng tôi cũng không thể nghĩ nhiều như vậy, chỉ cần có tiền gửi cho bố, đồ chơi thì sao chứ?
Sáng dậy là tôi đến bệnh viện, mua đồ ăn cho mọi người. Nhìn mái tóc đã bạc hơn nhiều của bố, có lẽ vai trò trụ cột trong nhà đến lượt tôi đảm nhận rồi...
“Ân Nhiên, trong thẻ có ba mươi vạn, anh đưa cho bố anh đi.” Sa Chức nói với tôi.
“Sa Chức... cảm ơn em!”
Tôi nhận lấy, cầm tấm thẻ trong tay thật nhẹ, nhưng nó lại đè nặng lên tim tôi.
“Anh hãy chăm sóc mẹ cho tốt, em phải đi trước.”
Tôi vội nói: “Em đi đâu?”
“Về chứ đi đâu. Cung điện Phỉ Thúy còn rất nhiều việc phải làm.” Thấy tôi cuống cô ấy khẽ cười.
“Thế...”Chưa nói hết thì cú điện của Vương Hoa Sơn khiến tôi giật mình, ông ta hét bên đầu dây: “Ân Nhiên, có phải cậu cầm tiền của tôi chạy mất rồi không?”
Sao ông ta lại nghĩ vậy chứ? “Vương tổng... nhà tôi có việc, mẹ tôi bị bệnh.”
“Vậy tại sao không xin nghỉ?” Xem ra người của Vương Hoa Sơn tro