Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342304

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2304 lượt.


“Đúng, chúng tôi là kẻ xấu, Vương Hoa Sơn đoán không sai. Tôi và trưởng ban Hoàng Kiến Nhân vẫn luôn muốn nhằm vào kho hàng. Chú em, đừng thấy anh đây ăn mặc không ra sao, lái con Focus ghẻ. Nếu tôi nói tôi đã kiếm được từ kho của Ức Vạn hàng trăm vạn tệ, cậu sẽ không tin đâu.” Mạc Hoài Nhân cười nham hiểm.
Tôi giật mình, Mạc Hoài Nhân từng lấy trăm vạn tệ từ kho hàng? “Sao... sao có thể? Trưởng ban Mạc, anh làm thế sẽ bị xử bắn đấy!”
“Xử bắn? Cậu đùa gì thế? Giờ Vương Hoa Sơn có mời Cục điều tra liên bang Mỹ cũng không tra được gì hết.”
Thấy tôi sững sờ, Mạc Hoài Nhân nói tiếp: “Cậu nghe tôi đi, đừng hy vọng phát tài vào mấy nghìn tệ một tháng như thế, theo lão ca đi!”
“Có phải việc làm phi pháp không?”
“Tẩu tán thế nào cậu không cần phải lo. Sản phẩm giả có bao bì giống hệt sản phẩm của Ức Vạn, tên xưởng sản xuất, địa chỉ, thương hiệu đăng kí đều giống hệt. Quan trọng là chúng tôi đã giở trò bên trong máy. Hàng giả trọng lượng nhẹ, nhưng bên trong đều có thêm một vật nặng không thể nhận ra được. Bộ phận máy và đầu nối bên trong hàng giả khá thô, có những chỗ cần dùng vật liệu cách nhiệt để lót nhưng lại dùng xốp, linh kiện là hàng rẻ tiền thậm chí là hàng giả, có rất nhiều tôi không kể hết được. Nói chung hàng giả chính là ăn bớt nguyên vật liệu giảm chi phí.”
“Nhưng... không phải trên sản phẩm của Ức Vạn có tem chứng nhận gì đó sao? Nhân viên tiêu thụ vừa nhìn là biết ngay mà!” Tôi hỏi.
“Ha ha ha! Chắc cậu không biết, Vương Hoa Sơn tự cho mình thông minh làm cách đó, như thế mới khiến tôi có thể lách luật. Thật ra mỗi chủng loại sản phẩm đi vào tiêu thụ đều bắt buộc phải được Trung tâm kiểm định chất lượng của Bộ Thông tin quốc gia, chỉ sản phẩm đủ chất lượng mới được phát tem đạt tiêu chuẩn. Nhưng trên thực tế, một số xưởng sản xuất không được kiểm tra chất lượng nhưng vẫn đường hoàng dán tem đạt chuẩn. Đó là tem giả có thể dùng vài đồng là mua được. Vương Hoa Sơn quen thân với người của bên kiểm định, muốn kiếm được nhiều hơn, lại cho rằng chất lượng sản phẩm công ty mình là đệ nhất, vậy là không kiểm định nữa. Nhưng lão ta không ngờ chuyện này chúng tôi lại biết được. Việc phòng chống hàng giả lão cũng không làm, vì thế tôi mới có cách lách.”
Tôi ngạc nhiên: “Mẹ kiếp... tôi còn tưởng, tưởng công ty lớn thì sẽ nghiêm chỉnh.”
“Công ty lớn sẽ nghiêm chỉnh? Tam Lộc có lớn không? Nói thẳng với Vương Hoa Sơn rằng bọn tôi đổi hàng trong kho thì lão ta cũng không dám báo cảnh sát. Nếu chúng tôi phơi bày việc công ty không kiểm định chất lượng sản phẩm thì tổn thất có lớn không? Cùng lắm thì lão sẽ dùng tiền xử lý bọn tôi, nhưng liệu có được không? Đợi khi mỗi người chúng ta cầm trong tay mấy trăm vạn, chúng ta biến mất lâu rồi, còn ở lại chơi với lão chắc? Hơn nữa gia sản Vương Hoa Sơn đến hàng mấy trăm triệu, chỉ vì mấy trăm vạn mà khiến gia nghiệp sụp đổ, lão không làm đâu! Dù sao cứ cho là lão biết chuyện này thì cũng chẳng làm gì được chúng tôi!” Mạc Hoài Nhân vỗ ngực oai phong lẫm liệt.
“Nhưng... nhưng hàng giả chúng ta bán đi, lẽ nào khách hàng lại không biết?
“Chẳng lẽ khách hàng cầm máy đi kiểm tra chất lượng? Chức năng của hàng giả cũng tương tự hàng thật, chỉ là hàng thật dùng được năm, sáu năm còn hàng giả chỉ hơn một năm là hỏng... Giờ những người dùng thiết bị viễn thông có ai dùng đến năm sáu năm? Còn ai thấy đồ trong nhà hỏng là đem đi chữa nữa? Cho dù có người mang đi sửa, sờ lần một chút chữa mấy chục tệ là lại được. Chỉ cần quá nửa năm hạn bảo hành, còn ai gây khó dễ được cho Ức Vạn? Mà sản phẩm giả tuổi thọ đều được trên mười tháng! Hề hề, chuyện này sắp xếp đã kín lẽ lắm rồi. Thế nào, cậu có câu hỏi gì không?”
Tôi khâm phục hoàn toàn rồi.
“Những chuyện bọn tôi làm cậu không cần nhúng tay vào, cứ làm như chẳng biết gì hết. Chuyển hàng sẽ có người của chúng tôi làm, chúng tôi chuyển hàng tới đổi hàng thật trong kho. Có biết tại sao máy quay không quay được gì không? Ngay máy quay tôi cũng đã giở trò rồi. Mỗi thùng hàng chúng tôi chia cho cậu năm trăm, một tuần một lần, một lần khoảng năm trăm thùng, Cậu tính xem... một lần là năm vạn đấy, một tháng bốn lần là hai mươi vạn rồi!”
Tôi gãi đầu: “Một tháng hai mươi vạn, vậy thì một tháng là tôi có xe rồi?”
“Một tháng có xe? Cậu đừng ngốc nữa, cậu phải biết thân phận của mình, cậu là quản kho, làm một tháng tự nhiên có con xe hai mươi vạn, qua mấy tháng lại mua nhà, cậu không sợ người ta nghi ngờ à? Cậu nhìn tôi đây này, che giấu tốt như thế, chuyển hết tiền đi rồi, rửa sạch sẽ không liên quan đến tôi luôn! Như thế mới là thông minh. Cho dù có mấy trăm vạn thì cũng phải giả nghèo giả khổ, cậu hiểu không?”
“Ồ ồ, Mạc đại ca dạy phải, tôi đúng là ngu ngốc! Nhưng mà... một thùng tôi chỉ có năm trăm? Một lần năm vạn? Một tháng hai mươi vạn?” Nếu việc này không phạm pháp thì tốt biết bao!
“Có phải cậu chê ít không?”
“Bảy trăm, thế đủ chưa? Đừng có tham quá! Cậu tưởng có mình tôi với cậu thôi à? Còn rất nhiều người nữa, nếu chỉ có ba người chúng ta thì một thùng cho cậu một ngh