XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342331

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2331 lượt.

ào Sắt, anh trả lời cũng được.” Lâm ma nữ nói đầy tự tin, dường như đến lúc đó tôi nhất định sẽ ngả về phía cô ta vậy. Nhưng nếu Lâm ma nữ biết dùng mỹ nhân kế, tôi nghĩ... tôi căn bản không thể kháng cự, cũng... không muốn kháng cự. “Ân Nhiên, nghe nói sáng nay anh đánh người anh em tốt A Tín của mình?”
“Điều này cô cũng biết?” Tôi cảm thấy mình giống như một quân cờ bị bọn họ nắm gọn trong tay.
“Anh diễn quá tối, người ta nhìn là biết giả. Cùng lắm anh chỉ có thể qua mặt được Hoàng Kiến Nhân, không qua được phó tổng giám Tào và Mạc Hoài Nhân đâu.” Lâm ma nữ phân tích rất đúng. Hừ, lẽ nào A Tín lại bị đánh vô ích?
“Đúng là... có chút giả. Đánh có ác liệt nữa thì vẫn là giả.” Tôi bất lực nói.
“Nếu đã là diễn thì cứ tiếp tục diễn đi! Tối nay về anh bàn với A Tín, bảo sáng mai cậu ấy hùng hổ đến văn phòng tìm anh tính sổ, rồi hai người đánh nhau ngay trước mặt tất cả đồng nghiệp, đánh càng ác liệt các tốt, không cần phải sứt đầu mẻ trán, chỉ quần áo rách tơi tả là được. Tôi sẽ cho hai cảnh sát đến, rồi anh bảo A Tín và em gái cậu ấy đòi kiện anh. Gây chuyện càng lớn càng tốt, như thế chúng mới tin. Sau khi chúng tin anh, anh nói với Mạc Hoài Nhân rằng không thể nuốt được cục hận này, hỏi hắn xem có cách nào đá anh em họ ra khỏi công ty không? Như thế Mạc Hoài Nhân sẽ nói với Tào Sắt, chắc chắn Tào Sắt sẽ bảo cấp dưới tìm cớ loại bỏ anh em A Tín. Cấp dưới của Tào Sắt đến tìm tôi ký tên, tôi sẽ ký, như vậy sẽ đuổi hai anh em ra khỏi công ty một cách thuận lợi. Như vậy Mạc Hoài Nhân và Tào Sắt tin anh rồi sẽ bàn chuyện lớn hơn với anh.” Tôi nghĩ, chắc công ty chẳng có người thứ hai có trí thông minh như của Lâm ma nữ. “Anh không phải lo cho hai anh em họ, tôi sẽ cho anh tiền trả cho họ gấp đôi tiền lương. Đợi khi chuyện Tào Sắt qua đi sẽ gọi họ về, anh thấy sao?”
“Lâm tổng giám, cô nói xem làm thế nào mới có được đầu óc như cô?” Tôi phục cô ta sát đất, muốn đấu với Lâm ma nữ đúng là lấy trứng trọi đá.
“Vương Hoa Sơn cũng tin anh, ông ta nghĩ tôi và anh đối đầu thì anh sẽ theo phe ông ta, nhưng thế gian này tiền vẫn là lớn nhất!”
“Xin lỗi, tôi chưa nhận lời sẽ giúp cô… có thể tôi sẽ nói lại những chuyện này với Vương tổng.”
“Ân Nhiên, trong đầu anh nghĩ gì tôi biết cả. Nếu anh đối đầu với tôi, anh nghĩ xem, những người bạn của anh, Trần Vũ Hàn, An Tín, An Lan, Bạch Khiết, tôi có thể khiến họ không yên ổn chút nào. Cũng đâu bảo anh làm chuyện gì táng tận lương tâm như giết người phóng hỏa, anh sợ gì chứ? Anh lấy lòng cả hai bên, Vương Hoa Sơn cho anh một thì tôi cho anh gấp đôi! Hơn nữa bạn anh, tăng lương thăng chức đều được, chỉ cần trừ được Tào Sắt, thì tùy ý anh!”
Nói thật là tôi rất động lòng.
“Những ngày sắp tới, chúng ta ít liên hệ là hơn, tôi đã nói đưa anh tiền thì tôi giữ lời.” Cô ta thở dài: “Không ngờ tôi và Vương Hoa Sơn lại đến bước đường này. Tôi và ông ta đều biết chúng tôi không thể hòa thuận với nhau được. Ông ta phụ tôi trước, còn muốn trừ bỏ tôi, ông ta bất nhân thì tôi bất nghĩa. Tôi một lòng muốn giành lại Ức Vạn, anh biết không, trước đây vốn ban đầu xây dựng Ức Vạn là của bố tôi, không ngờ ông ta lại chơi chiêu Càn Khôn Đại Na Di!”
Tôi tò mò:
“Trước đây hai người là một đôi, nói vậy chắc trong lòng hai bên vẫn còn tình cảm mới phải, việc gì nhất định phải thế này?”
“Hừ, đùa à, hoặc là tôi tay trắng rời khỏi Ức Vạn, tôi chịu sao? Hoặc là tôi và ông ta ở bên nhau yên ổn, cả hai cùng sở hữu tài sản của Ức Vạn, ông ta chịu chắc? Ông ta chỉ nghĩ đến mình mà thôi, ông ta cũng giống Lưu Bang, là đồ rác rưởi vô lại, nhưng ông ta biết cách lợi dụng người khác, đến khi công thành danh toại thì cũng như Lưu Bang, trừ bỏ hết công thần là Trương Lương, Hàn Tín, Tiêu Hà.”
Tôi tưởng mình nghèo nhiều phiền não, không ngờ những người có tiền như họ, mở mồm là hàng vạn hàng triệu, còn nhiều phiền não hơn tôi.
Bạch Khiết và tay giám đốc tiền tệ kia đi rồi, mắt tôi tóe lửa nhìn bọn họ.
“Thật ra, tôi biết họ sẽ đến đây nên mới cùng anh tới.” Lâm ma nữ nói.
“Đúng, tôi tin cô, cô rất biết cách công phá nhân tâm. Bình thường gương mặt lạnh lùng hung dữ của cô là cố ý bày ra cho chúng tôi nhìn đúng không?” Lần đầu tiên tôi ăn nói nhẹ nhàng như vậy với cô ta.
“Trước đây tôi không phải như vậy, nhưng sau khi vào công ty dần dần trở nên thế.” Cô ta ngồi thẳng lên nhìn tôi: “Tôi nói với anh những điều này làm gì chứ?! Ăn xong chưa, xong rồi thì về!... Hay là chúng ta uống Remy Martin?”
“Có phải rất đắt không?”
“Không biết.”
Thế là tôi kéo được quan hệ với hai đại cổ đông của doanh nghiệp lớn, tôi không biết tương lai là họa hay phúc, đầu óc của họ còn không nhìn ra được, tôi dựa vào cái gì mà biết chứ? Đi bước nào hay bước ấy vậy, chỉ cần kiếm được tiền, chỉ cần không phạm pháp là tôi làm! Những việc khác tôi có thể sẽ do dự, nhưng với lão Tào Sắt kia, không xử được lão tôi không để yên.
“Lâm tổng giám... tôi muốn hỏi một chuyện. Bạch Khiết thuộc bè phái nào?” Tôi lấy hết dũng khí hỏi.
“Cô ấy chẳng thuộc phe nào cả. Cuộc sống cô ấy rất tốt, nhiều ngườ