Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342300
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2300 lượt.
ìn tôi cũng không cần chớp mắt.”
Đúng như Lâm ma nữ dự đoán, Mạc Hoài Nhân và Hoàng Kiến Nhân chỉ là con tốt, đứng đằng sau chính là phó tổng giám Tào. Nhưng Mạc Hoài Nhân không hề nhắc đến lão ta, còn đặc biệt nhấn mạnh chuyện của tôi và Bạch Khiết, nói nếu tôi không có tiền thì sao tranh giành với Tào Sắt được.
Tôi nâng ly rượu thật cao: “Vì kế hoạch phát tài của chúng ta, cạn ly!”
Mạc Hoài Nhân uống cạn một ly rượu trắng: “Chú em n này, cậu là người của Vương Hoa Sơn, tôi biết lâu rồi, tôi luôn cố lôi kéo cậu. Cậu cũng không nghĩ xem, lương một vạn một tháng có là gì? Theo chúng tôi, tiền đến theo số mấy chục vạn, đó mới gọi là kích thích. Chuyện này cậu cũng có thể nói với Vương Hoa Sơn, cùng lắm là cậu được thăng lên chức giám đốc, lương tháng cộng thưởng cả năm nhiều nhất là hai mươi vạn. Không thể bằng chúng tôi được. Vả lại dù cậu có vạch trần bọn tôi với Vương Hoa Sơn thì bọn tôi cũng có đối sách rồi. Vương Hoa Sơn không tìm được chứng cứ, hơn nữa bọn tôi có thể khiến lão ta thân bại danh liệt! Trong tay bọn tôi nắm rất nhiều chứng cứ về những việc làm mờ ám của lão, tiết lộ bất cứ chuyện gì cho bên công an đều có thể khiến lão phiền não cả đời!”
Không ngờ đám lão hồ ly này lại giảo hoạt hơn Vương Hoa Sơn như vậy. Ngay nhược điểm của Vương Hoa Sơn chúng cũng nắm được, lần này ông ta khó khăn rồi.
“Trưởng ban Mạc sao lại nói vậy? Tôi không phải vì tiền sao? Có tiền mà không kiếm, anh cho tôi là ngốc sao?”
“Chúng ta là quan hệ lợi dụng lẫn nhau. Trước đây bọn tôi đá cậu khỏi kho tưởng có thể làm ăn dễ dàng. Không ngờ bọn người mới bị người ta trộm mất tám mươi vạn mà không biết gì. Một thằng thì bị dao kề cồ quên luôn cả cách động đậy. Thế là Vương Hoa Sơn gọi cậu trở về, lão ta tin tưởng cậu như thế, chắc chắn không thể ngờ cậu lại phản bội mình. Sau này chúng ta sẽ thoải mái chơi!”
“Số hàng tám mươi vạn đó bị trộm sao?”
“Lẽ nào cậu cho rằng bọn tôi lấy? Bọn tôi không ngu thế đâu! Số hàng đó đúng là bị bọn trộm lấy mất. Thời gian đó thành phố Hồ Bình thường xuyên có những tin tức bị trộm như vậy. Không ngờ kho hàng của Ức Vạn mà chúng cũng dám động vào... Tôi cho cậu thời gian suy nghĩ cho kỹ.”
Tôi bắt đầu thấy loạn, rốt cuộc trong Ức Vạn ai mới là lão đại? Sao một Mạc Hoài Nhân còn đa mưu quỷ kế hơn cả Vương Hoa Sơn vậy?
Sau khi tạm biệt chúng tôi, tôi lấy chiếc điện thoại đã gọi suốt gần hai tiếng đồng hồ: “Cô đã ngủ chưa?” Bạn đang đọc truyện tại website:
Đầu dây bên kia, Lâm ma nữ gầm lên: “Hai tên khốn! Anh qua đây!”
“Qua đâu?”
“Nhà tôi!”
Đến nhà Lâm ma nữ, cô ta ra mở cửa. Hôm nay cô ta cũng lịch sự tao nhã, bày ra một bàn trà, ngâm cho tôi cốc trà Phổ Nhĩ. “Anh có nhận ra ý tứ của chúng không?”
Lâm ma nữ vừa tắm xong, mới cắt tóc ngắn kiểu Hàn Quốc, mái tóc mềm mại uyển chuyển khiến cô ta thêm phần phóng khoáng, ngang tàng, nhưng không làm mất đi nét quyến rũ thường ngày. Cô ta để lộ ra chiếc cổ thon gọn ngay phụ nữ nhìn cũng phải động lòng, đôi mắt không đeo kính râm càng câu hồn đoạt phách, vẻ đẹp hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn đó, dáng vẻ ung dung quý phái lại phóng khoáng đó quả thực không ai có thể sánh bằng. Ở đâu cô ta cũng là con công đứng giữa đám gà.
“Tôi chỉ thấy... ngay Vương Hoa Sơn chúng cũng không sợ, không biết chúng mạnh đến mức nào.”
“Vương Hoa Sơn làm quá nhiều việc ám muội, anh có hiểu không? Ngay tôi cũng không biết, nhưng Tào Sắt lại biết hết. Chủ nhân của hai tên Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân chính là Tào Sắt. Ngay tôi cũng không biết tem tiêu chuẩn của công ty lại là giả.”
“Lâm tổng giám, bước tiếp theo cô định thế nào?”
“Bước tiếp theo? Cho Vương Hoa Sơn nghe đoạn ghi âm. Anh tiếp tục gọi điện để tôi nghe xem ông ta có gì chột dạ.”
Tôi kiên quyết nói: “Không được, Lâm tổng giám, như thế thì tôi đã quang minh chính đại phản bội Vương tổng... tôi không muốn.”
Cô ta vừa nghe thế lập tức ngồi xuống sát cạnh tôi, trừng mắt giận dừ: “Không được? Vương Hoa Sơn tưởng tôi làm những chuyện đó, phái anh đến tiếp cận Mạc Hoài Nhân, đuổi tôi khỏi Ức Vạn, anh muốn thế sao?”
“Thật... thật ra, như Vương tổng đã nói, nếu phải lôi hết tất cả vào đồn cảnh sát tôi cũng... cũng không muốn làm.”
“Anh không muốn nhưng anh đã làm rồi.”
“Tôi không có. Vương tổng nghĩ đứng đằng sau Mạc Hoài Nhân là cô, nhưng tôi đã nói chắc chắn không phải, lúc đó tôi bảo ông ta Tào Sắt mới là kẻ đứng đằng sau, nhưng chưa nói hết thì ông ta đã mắng tôi. Ông ta rất tin tưởng Tào Sắt. Tuy tôi thấy cô mưu mô độc ác, nhưng tôi cũng không tin cô làm những chuyện trộm cắp lén lút như thế.”
Cô ta nửa như cười nửa như không, trong ánh mắt mang nét thần bí người ta khó hiểu được: “Tôi biết tôi mưu mô độc ác, người khác cũng nghĩ như vậy, nhưng sao anh lại chắc chắn tôi không làm những chuyện đó?”
Đúng là một nụ cười điên đảo chúng sinh, tam cung lục viện cũng không sánh được. Cô ta cứ nhìn tôi chăm chăm, cũng không sợ tôi không kìm chế được, tôi đâu phải Liễu Hạ Huệ, tôi mà là hạng hạ lưu ấy...
Tôi ngồi sang phía đ