Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342313
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2313 lượt.
Hoa Sơn, tất cả cùng vào tù ngồi, thế là lợi cho tôi rồi!”
“Lâm tổng giám... cô thật mưu mô độc ác!”
“Nói là nói vậy, Vương Hoa Sơn quen biết nhiều quan chức như thế, sản phẩm không qua kiểm định chất lượng không đến mức phải vào tù. Nhưng Mạc Hoài Nhân sẽ không vô duyên vô cớ mà nói “Dù cậu có vạch trần bọn tôi với Vương Hoa Sơn thì bọn tôi cũng có đối sách rồi. Vương Hoa Sơn không tìm được chứng cứ, hơn nữa bọn tôi có thể khiến lão ta thân bại danh liệt! Trong tay bọn tôi nắm rất nhiều chứng cứ về những việc làm mờ ám của lão, tiết lộ bất cứ chuyện gì cho bên công an đều có thể khiến lão phiền não cả đời”. Tôi nghĩ thế nào cũng không ra Vương Hoa Sơn có thể làm được những chuyện mờ ám gì. Mục tiêu cuối cùng của Vương Hoa Sơn là trừ bỏ tôi, quan hệ giữa ông ta với Tào Sắt, Mạc Hoài Nhân cũng không bình thường, ông ta cũng muốn gây mâu thuẫn với hai tên đó.”
“Lâm tổng giám, theo cô nói thì dù có bắt được bọn Mạc Hoài Nhân thì Vương Hoa Sơn cũng bảo vệ chúng, chúng ta không thể làm gì chúng?”
“Trừ bỏ Tào Sắt lại càng khó hơn, vì hắn không tự tay làm, chúng cũng tuyệt đối không để lộ ra Tào Sắt, chắc chắn Tào sắt đã cho chúng tiền bịt miệng rồi. Trừ bỏ Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân thì không khó lắm, đến khi chúng ra tay, nếu để sự việc thành lớn chuyện cả công ty ai cũng biết thì dù Vương Hoa Sơn không để chúng đi thì những nguyên lão trong công ty cũng liên danh mà đuổi chúng đi. Lão Vương Hoa Sơn ngu ngốc cùng Tào Sắt thương lượng đối phó với tôi, cho rằng hai tên bỏ đi kia là người của tôi.
Tào Sắt từ lâu đã có cách đối phó với anh và Vương Hoa Sơn, không chỉ thế còn nghĩ được cách ly gián tôi và Vương Hoa Sơn. Điều duy nhất hắn không nghĩ tới đó chính là hai chúng tôi lại cùng đi trên một con đường. Anh nghĩ xem, hắn dùng tiền chiêu hàng anh, nếu anh giả đầu hàng chắc chắn sẽ nói với Vương Hoa Sơn, Vương Hoa Sơn lại nói với Tào Sắt, mọi thứ đều nằm trong sự kiểm soát của hắn. Chiêu thăm dò này của Tào Sắt vô cùng cao minh!”
“Vậy tại sao cô lại tin tôi? Nếu tôi là người của Tào Sắt thì sao?”
“Anh sẽ không làm việc cho Tào Sắt, vì anh cũng giống tôi, thù rất dai. Hơn nữa đó là việc phạm pháp, chắc chắn anh sẽ do dự. Vương Hoa Sơn có ơn với, anh trọng nghĩa khí, sẽ không phản bội ông ta. Còn nữa, chỉ có tôi là hứa với anh sẽ có sự chăm sóc tốt nhất đối với những người bạn của anh, chỉ có tôi hứa cho anh nhiều tiền nhất! Anh có giúp ai cũng sẽ không giúp Tào Sắt, dù hắn có cho anh nhiều tiền hơn nữa thì anh cũng sẽ không phản bội tôi.”
“Cô cũng rất hiểu tôi, chính tôi còn không hiểu bản thân mình. Nói thật, khi nghe chúng nói mỗi tháng có hai mươi vạn là tôi động lòng rồi.”
“Anh ngốc à? Không xảy ra chuyện đương nhiên là tốt, nhưng một khi có chuyện thì bọn chúng sẽ lấy anh ra làm bia đỡ đạn. Nếu có chuyện chắc chắn Tào Sắt sẽ vạch rõ ranh giới với Mạc Hoài Nhân, đến lúc đó vẫn là mấy tên lau nhau ngốc nghếch bọn anh phải gánh họa.”
Lâm ma nữ lại rót cà phê cho tôi rồi nói chuyện tiếp, cuối cùng bàn được kế hoạch tốt nhất...
Bốn giờ sáng, tôi định trở về, Lâm ma nữ hỏi: “Kho có ai trông coi?”
“A Tín, tôi bảo cậu ấy lén trông giúp tôi. Nếu không tôi đâu dám ra ngoài thế này? Đúng rồi... còn việc cô đồng ý cho anh em họ gấp đôi lương?”
“Tôi nói là làm, hôm nay tôi đã đích thân đi gửi tiền lương tháng này và tháng sau cho họ. Nếu tháng sau họ chưa quay lại được thì tôi sẽ lại gửi tiền.”
“Nếu tốt thế thì tôi hy vọng họ không phải đi làm nữa...”
“Anh nghiêm túc cho tôi! Chuyện tôi dặn anh nhớ cho kỹ vào! Để xảy ra sai sót gì anh đừng mơ đến tiền tôi đã nói!”
“Ờ.”
Khi ra khỏi cửa mới biết bốn giờ sáng trời lạnh thế nào. Lâm ma nữ sập cửa một cái, tôi đút tay vào túi run rẩy bước đi. Được mấy bước thì cửa lại mở, cô ta gọi: “Này, tôi bảo.”
Tôi quay lại: “Còn muốn nói gì nữa? Chưa nói hết sao?”
“Anh về thế nào?”
Tôi ngồi bật dậy, là Bạch Khiết. Bạch Khiết có mới nới cũ, Bạch Khiết đi đâu cũng tìm đàn ông hợp với khẩu vị của mình, tìm khắp cả thế giới này để ra được người chữa được bệnh trở ngại tình dục của mình. Mỹ nữ như Bạch Khiết dung mạo như hoa, giọng nói như chim hót, thần thái tựa nhật nguyệt, cốt cách như ngọc, làn da tựa băng tuyết, dáng dấp tựa làn nước mùa thu, tâm hồn là thơ ca. Trước đây tôi tưởng rằng, nếu cuộc đời tôi là một bài thơ hay thì Bạch Khiết chính là câu thơ hay nhất của bài thơ ấy. Nhưng đáng tiếc...
“Sao lại như vậy?” Cô ấy lên tiếng.
“Cái gì sao lại như vậy?” Tôi lạnh lùng hỏi lại, cũng chẳng biết cô ấy muốn hỏi điều gì.
“Sao cậu lại đánh nhau với bạn tốt của mình? Cả hai người đều bị phạt nữa?” Dường như dáng vẻ lo lắng của cô ấy là thật.
“Ngứa tay ngứa chân thì đánh thôi. Cũng giống cô, buồn thì chơi với đàn ông khắp nơi!" Tôi xả nỗi ức chế dồn nén lâu ngày.
Cô ấy không giận mà còn cười: “Ý cậu nói tôi và giám đốc tiền tệ đúng không? Tôi tưởng cậu giận gì tôi, thì ra là vì điều này.”
Tôi nghiêm túc: “Không phải vậy sao? Tuy tôi và chị không