Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2302 lượt.

i bao bọc như vậy mà. Anh vẫn nên lo cho bản thân đi.”
Vừa ra khỏi nhà hàng, định tìm A Tín bàn chuyện diễn kịch thì di động đổ chuông, Vũ Hàn tìm tôi, cô ấy lao tới như một cơn gió, kéo tay tôi: “Đi.”
Tôi cùng cô ấy đến trước một cửa hàng độc quyền của Ức Vạn, ngạc nhiên vô cùng, trên tất cả cửa sổ quảng cáo đều là ảnh của tôi và Vũ Hàn, không ngờ thân hình tôi lại đẹp như vậy, đứng cạnh Vũ Hàn cool chết người ấy!
“Này, nếu không nhờ sự nỗ lực của anh thì sao chúng ta lại may mắn thế này chứ! Đây, tặng anh, cảm ơn nhé!” Vũ Hàn đưa cho tôi một cái hộp.
“Cái gì vậy?” Tôi mở ra xem. “Di động? Tặng anh di động sao? Di động đôi?”
Vũ Hàn đỏ mặt: “Điện thoại của anh toàn không nhận được tín hiệu, em tìm được anh, cũng không biết tặng gì cho anh, thế là nghĩ đến điện thoại. Anh đã ăn chưa?”
“Ừ, anh ăn rồi, em thì sao? Cảm ơn em. Vũ Hàn.”
“Em nghĩ, sau này chúng ta đừng nói cảm ơn gì nữa. Giữa chúng ta một câu cảm ơn không thể biểu đạt hết sự cảm kích trong lòng, nghe cứ giả dối thế nào ấy.”
“Ồ, vậy thì không nói nữa.”
Vũ Hàn mời tôi đi xem phim, trong rạp phim tối mịt mờ, cô ấy dựa vào vai tôi, tay đan vào tay tôi, tay cô ấy rất lạnh, có lúc tôi rất tò mò tại sao thời tiết ấm áp như vậy cơ thể cô ấy lại lạnh như thế.
“Vũ Hàn, sao thân nhiệt em lúc nào cũng lạnh như vậy?”
“Trái tim lạnh thì thân thể ấm áp được sao?... Có phải anh chê em không còn trong sạch?” Cô ấy ngẩng lên, đôi mắt đen láy sâu thẳm.
“Vũ Hàn, sao em lại hỏi vậy?”
“Nếu không sao anh cứ từ chối em suốt?”
“Vũ Hàn, em phải biết là anh có người mình yêu rồi. Chúng ta lại không yêu nhau, nếu xảy ra quan hệ gì đó thì chúng ta biết đối đãi với nhau thế nào?”
“Ân Nhiên, em không nghĩ nhiều như thế, chỉ cần anh khiến em cảm thấy ấm áp.” Vũ Hàn cố chấp nói.
“Lẽ nào... cứ phải làm chuyện ấy mới thấy ấm áp?” Tôi có chút không vui.
“Không phải... lên giường. Chỉ một cái ôm, hoặc một nụ hôn, hoặc chỉ một cái nắm tay em cũng thấy đủ rồi.”
Cô ấy tựa vào ngực tôi như chú thỏ con.
Tối đó về tiểu khu, sau khi chào tạm biệt Vũ Hàn, tôi lên nhà, mở cửa vào nhà, tiện tay đẩy cửa nhưng cửa dừng hai ba giây sau mới đóng lại, ủa?...
Tôi quay lại, không ngờ Vũ Hàn lại lén lút đi theo lên đây mà tôi không hề biết. “Vũ Hàn, sao vậy?”
“Ngủ một mình... lạnh.”
“Vũ Hàn, như thế này không hay đâu. Để người trong công ty biết được, mọi người nói này nọ đều không tốt cho cả em lẫn anh.”
“Em biết anh thích Bạch Khiết, em sẽ không gây ảnh hưởng gì cho anh đâu.”
“Dù thế nào thì một người lấy cớ để sa đọa cũng không thể tha thử được, càng không có người nào yêu thì càng phải yêu lấy bản thân mình.”
Cô ấy cứ nhất quyết, vậy là hai người mặc quần áo chui vào chăn, lúc ngủ cô ấy ôm chặt lấy cứ như sợ tôi chạy mất vậy. Cô ấy lầm bầm: “Hạnh phúc ở rất gần em, có thể đưa tay ra là chạm tới, nhưng cũng có thể mất đi bất cứ lúc nào. Em từng bị tổn thương, trái tim em được anh chữa lành, em cẩn thận bảo vệ trái tim yếu đuối của mình, nhưng cũng biết xông pha bão tố. Tiến lên một bước là cảnh hoàng hôn của Hồ Bình, lùi một bước là hiện thực cuộc sống.” Vẻ bình tĩnh của cô ấy không thể che giấu được những vết thương cô ấy từng phải chịu đựng. Tôi dịu dàng vuốt ve mái tóc đen mềm mượt của cô gái đáng thương này, dần dần chìm vào giấc ngủ...
Sáu rưỡi sáng hôm sau, tỉnh dậy, bên cạnh không có ai, cảm giác như nằm mơ thấy tối qua Vũ Hàn ngủ cùng tôi. Hừm... cô ấy thật như ma nữ ấy! Nhưng rõ ràng đó không phải giấc mơ mà là sự thực. Tôi cúi xuống ngửi chiếc gối, đúng, trên gối còn lưu lại mùi hương từ tóc cô ấy. Trong chăn vẫn còn hương nước hoa của cô ấy, còn có mấy sợi tóc nữa. Di động có tin nhắn: “Có phải em không phải phụ nữ? Có phải anh không phải đàn ông? Tại sao ôm em mà trái tim anh lại đập một cách bình tĩnh như vậy?”
Thời gian gửi tin nhắn là bốn giờ sáng, tôi giật mình, vội gọi cho cô ấy, cô ấy nhận điện: “n Nhiên, sao vậy?” Nghe giọng dường như cô ấy vẫn đang ngủ.
“Em ở đâu vậy? Đừng có dọa anh!”
“Làm sao thế?”
“Không phải tối qua em ngủ cùng anh sao? Sao đột nhiên nửa đêm lại bỏ đi?”
“Anh sợ bị ảnh hưởng còn gì?”
“Cái này... Vũ Hàn, lần sau đừng như thế, anh sợ đấy!”
“Anh lo cho em à?”
“Hỏi thừa, dậy đi! Anh mời em ăn sáng.”
“Được.”
Bỗng nhiên tôi muốn trêu cô ấy: “Vũ Hàn, không phải em hỏi anh có phải đàn ông không sao?”
“Lẽ nào em không phải phụ nữ?”
“Đó là vì lúc nào em cũng lạnh toát, tuy xinh đẹp nhưng anh cứ có cảm giác như ma nữ ấy. Nếu em cười nhiều hơn một chút, có thêm một chút sự ấm áp của người phụ nữ, anh nghĩ, nhất định trái tim anh sẽ đập thình thình không thể không chết!”
“Em chẳng hiểu anh đang nói cái gì.” Cô ấy làm như không hiểu.
“Nào, cười một cái cho tên háo sắc anh nghe đi!”
“Không cười.” Cô ấy nói cứng, nhưng tôi nghe thấy cô ấy tiếng cười lén lút của cô ấy.
A Tín tìm đến văn phòng tôi thật, vừa vào là đẩy tôi, thế là hai người xông vào nhau, An Lan ở giữa khuyên bảo: “Anh, anh Ân Nhiên, đừng đánh nữa!” Đương nhiên A Tín đang diễn kịch, nhưn