Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342308
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2308 lượt.
có quan hệ gì, không có tư cách gì để nói chị, nhưng trong mắt người khác, trong mắt tôi, chị thành cái gì chứ? Trước đây chị đi cùng Trần Thế Mỹ, tôi không nói gì được. Rồi chị cùng tên cầm thú họ Tào, chị nói là vì Vũ Hàn. Nhưng giờ chuyện với lão ta vừa hết thì chị lại đi với người đàn ông khác. Chị muốn người khác nhìn nhận mình thế nào đây?”
“Cậu nghĩ như vậy tại sao không nói với tôi?” Lời trách mắng dịu dàng của Bạch Khiết giống như làn gió mát mùa hè khiến mọi cơn giận tiêu tan.
“Tôi có thể nói gì được chứ? Có gì đáng nói đâu? Tôi mà nói không phải thành ra xía vào chuyện người khác sao?”
Bạch Khiết lại mỉm cười: “Giám đốc tiền tệ đó tên là Quảng Cương, vợ anh ta tên là Mai Tử. Trước đây Mai Tử là người bạn tốt nhất của tôi, chính là cô ấy đã cướp chồng tôi.”
Bạch Khiết vừa nở nụ cười là tôi đã đầu hàng rồi: “Hử? Cô ấy cướp chồng chị? Giờ chị lại cướp lại chồng cô ấy, chị đang báo thù đúng không?”
“Cô ấy tên Mai Tử, là cô bạn hoạt bát, vui vẻ nhất trong tất cả bạn bè của tôi. Trước đây, một lần tôi đưa cô ấy về nhà ăn cơm, gặp mặt chồng tôi, không ngờ tôi lại thành bà mối cho họ. Sau khi chúng tôi ly hôn, cô ấy và chồng tôi ở với nhau một thời gian, nhưng rồi lại quan hệ với chồng của một người bạn khác. Người bạn đó có con đã ba tuổi, vợ chồng họ ly hôn, cuộc sống rất vất vả. Đó là sở thích của Mai Tử, cướp chồng của người khác, ngủ với chồng của người khác. Rồi làm một việc khiến người ta khinh thường, đó là gửi ảnh trên giường của người đàn ông đó cho vợ anh ta để chứng minh sức hấp dẫn của cô ấy. Nhìn thấy ảnh chồng ngủ cùng người phụ nữ khác, trái tim như bị cứa từng nhát từng nhát dao vậy. Một người bạn của tôi đã uống thuốc ngủ tự sát, tuy không chết nhưng chuyện đó để lại một vết thương không thể tưởng tượng nổi.” Bạch Khiết nói cứ bình thản như không chứ đâu có giống đau như tim bị cứa từng nhát dao.
“Mẹ kiếp... còn có loại phụ nữ như thế sao? Có phải trước đây các chị cướp chồng của cô ta nên cô ta mới làm thế không?”
“Cô ấy đã phá tan nát bốn gia đình, cũng không biết tại sao cô ấy lại thành người như vậy. Sau đó cô ấy gặp người chồng hiện tại, Quảng Cương. Cô ấy rất yêu anh ta, nhưng sau khi kết hôn rồi cô ấy vẫn lén lút qua lại với người đàn ông khác. Bạn bè không thể đứng nhìn, liền nói cho chồng cô ấy biết, nhưng Mai Tử rất thông minh, không hề để lại bất cứ dấu vết gì. Quảng Cương không những không nghi ngờ mà còn nói người khác cố tình chia rẽ vợ chồng họ.
Tôi tiếp lời: “Sau đó chị đứng ra quyến rũ chồng cô ta để cô ta nếm mùi vị bị cắm sừng? Đúng không?”
“Ân Nhiên, cậu là đàn ông, cậu nói xem tôi làm vậy là đúng hay sai?”
“Người phụ nữ như thế trời tru đất diệt! Các chị muốn chụp ảnh cô ta cùng người đàn ông khác trên giường nhưng không chụp được, đúng không?”
“Đúng vậy, khi đó là một người bạn bị hại của tôi làm, chỉ chụp được ảnh cô ta và người khác đi dạo, ăn cơm. Nam chính của những bức ảnh đó lại là chồng của người bạn khác. Chúng không chứng minh được điều gì cả, Quảng Cương xem rồi mắng chúng tôi chia rẽ vợ chồng họ.”
“Thế rồi, bạn bè chị ủy thác cho người xinh đẹp tuyệt trần là chị đi quyến rũ Quảng Cương, chụp lại một số bức ảnh có nội dung mờ ám cho Mai Tử, để cô ta thức tỉnh, đúng không?”
“Mai Tử thấy tôi và Quảng Cương cùng ăn cơm, nhưng Quảng Cương nói chúng tôi chỉ là đồng nghiệp, Mai Tử cũng chẳng dám nói gì, chỉ là nhìn thấy bộ dạng hậm hực của cô ta tôi dường như thoải mái hơn nhiều. Không ngờ hại người tôi lại thấy vui như thế.” Bạch Khiết bỗng bật cười, nắm lấy tay tôi, nói: “Có thể tôi báo được thù là tôi sẽ khỏi bệnh?”
Đây có phải ngầm gợi ý rằng nếu bệnh cô ấy khỏi... thì có thể cùng tôi không? “Chị Bạch, tại sao không gửi cho Quảng Cương những bức ảnh trước đây của cô ta với chồng các chị? Dù sao thì cũng chỉ cô ta và chồng các chị mất mặt.”
“Có người gửi rồi, nhưng Quảng Cương nói... quá khứ không ảnh hưởng tới cuộc sống trong tương lai.”
“Anh ta cũng thật rộng lượng. Thì ra là vậy... chị Bạch, tôi còn tưởng chị cũng như những cô gái khác trong công ty, thấy người ta quyền cao chức trọng là bám lấy.”
“Cậu ấy à, vẫn là đứa trẻ chưa lớn được, lúc nào cũng khiến tôi lo lắng. Thôi không nói chuyện tôi nữa, cậu thì sao, sao lại thành ra như vậy?”
“Chỉ là... cãi nhau, cãi nhau rồi thành đánh nhau, đơn giản vậy thôi. Ai ngờ lại bị Lâm tổng giám cách chức chứ?”
Bạch Khiết thở dài: “Ân Nhiên, tôi nghĩ đến tám chín phần mức phạt đó là do phó tổng giám Tào đưa ra. Trước đây công ty cũng có người đánh nhau nhưng không phạt nghiêm trọng như vậy. Hơn nữa không biết cậu đã đắc tội gì với Lâm tổng giám mà cô ấy toàn nhằm vào cậu như vậy.”
“Chị Bạch không cần phải lo cho tôi, tôi không sao. Tôi lại muốn gặp cô Mai Tử kia một lần.”
“Để làm gì?” Bạch Khiết vén lọn tóc trước trán, mái tóc dài buông đến thắt lưng, thân hình mảnh mai, đôi chân thon gọn, những sợi dây thanh mảnh của đôi giày cao gót vắt qua mắt cá chân hồng hào, tà váy lay động theo từng động tác cơ thể, trái tim tôi lại rung động rồi.
“Chị Bạch, n