Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342294
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2294 lượt.
i Tử.
Tôi ngồi trong quán trà đeo kính đen, cầm cặp tài liệu. Mai Tử không thể gọi là xinh đẹp, nhưng vô cùng lẳng lơ, ăn mặc hở hang, cử động một chút là hai quả bóng chuyền trước ngực lại rung lên. Người phụ nữ thế này sao có thể không khiến đàn ông nghĩ bậy bạ. Không thể trách chồng Bạch Khiết và những người đàn ông kia, chỉ có thể trách người ta sinh ra đã quá vượt trội. Với thân hình kia, chết trên giường cùng đáng!
Tôi nói những lời mở đầu mình đã nghĩ từ trước: “Tìm đến công ty thám tử Tín Thành, 95% là phụ nữ, 95% là vì người thứ ba, 95% đã kết hôn, 100% tìm đến chúng tôi là muốn giành quyền chủ động trong trận chiến. Nhưng tôi không ngờ, chị đây xinh đẹp thế này, lẽ nào chồng chị chưa thấy đủ?”
Mai Tử cười khẩy: “Chắc là hắn ta uống nhiều rượu Brandy cao cấp rồi, muốn đổi sang uống trà rẻ tiền cho thanh đạm.”
Mẹ kiếp...
So sánh mình với Brandy, coi Bạch Khiết là trà rẻ tiền, loại đàn bà như cô có cho tôi cũng không thèm.
“Những người phụ nữ khác tìm đến công ty anh là muốn biết điều gì?”
“Họ muốn biết chồng mình có phản bội không. Thường thì đàn ông không thể tha thứ sự phản bội về thân thể của vợ. Còn phụ nữ lại không thể nhẫn nhịn sự phản bội về tinh thần của chồng. Ai cũng muốn giành quyền chủ động trong cuộc chiến này. Khi ra tòa, chị kiện người đàn ông của mình sống với người phụ nữ khác, muốn bao nhiêu tài sản hoặc có muốn anh ta vào tù gặm nhấm lỗi lầm, có chứng cứ rồi thì không phải tùy ý chị sao?”
“Người đàn ông của tôi, bất luận là phản bội về cơ thể hay tinh thần, tôi đều không thể tha thứ!”
“Xin hỏi quý danh của chị?” Tôi hỏi.
“Gọi tôi là Mai Tử. Thật ra tôi tìm anh để anh theo dõi đôi cẩu nam nữ kia xem họ có làm chuyện gì có lỗi với tôi không.” Tôi thấy cô ta thật nực cười, mình theo đàn ông thì được, còn người đàn ông của mình theo người khác thì không được?
“Chị Mai, điều này cũng không có gì khó cả. Nếu họ làm chuyện đó, chị muốn bắt gian tại trận hay tôi chụp ảnh cho chị?”
Mai Tử nghiến răng gằn từng chữ: “Bắt - gian - tại - trận!”
“Được, sau khi xong việc, hai nghìn tệ. Chị Mai thật yêu chồng!”
Cô ta thở dài: “Đúng vậy... Tôi chưa bao giờ khó chịu đến vậy, cũng không thể ngờ bị người mình yêu phản bội lại đau đớn như thế.”
Đồ đàn bà vô liêm sỉ!
“Mỗi tối tôi không thể nào ngủ nổi, tinh thần trở nên hỗn loạn. À đúng rồi, các anh làm nghề này chắc thuốc ngủ mua được dễ lắm đúng không?”
“Lẽ nào chị Mai định tự tử?” Cô ta tự kết liễu đi thì tốt, loại đàn bà như cô ta thiếu đi một người là thế giới này hòa bình hơn một chút.
“Đương nhiên là không. Tôi đi mua thuốc ngủ nhưng phải có giấy của bác sĩ mới được. Anh có thể mua giúp tôi một lọ không?”
Tôi ra hiệu thuốc mua một lọ, xé hết bao bì rồi về quán trà đưa cho cô ta:
“Mỗi ngày một viên, uống nhiều đừng trách tôi.”
Cô ta nhìn lọ thuốc, nhìn mãi nhìn mãi rồi òa khóc khiến nhiều người quay sang nhìn. Tôi đứng dậy nói: “Chị Mai, hy vọng chị không nhận được tin xấu của tôi.”
Hai hôm sau Hoàng Kiến Nhân lại đến, đổi xe hàng khác, nhưng lần này vẫn là hàng thật. Chúng vẫn chuyển tiền cho tôi. Trước đây đọc báo thấy người ta vì tiền mà phạm pháp tôi thấy rất khó hiểu. Nhưng khi làm rồi tôi mới biết việc phạm pháp vừa không mệt không vất vả lại kiếm được tiền dễ dàng, nếu hồi nghèo mạt rệp mà có con đường này thì tôi đã sớm dấn thân vào rồi.
Dường như Vương Hoa Sơn cũng phát giác được điều gì, gọi hỏi tôi có động tĩnh gì không, tôi lấp liếm cho qua. Nói với Vương Hoa Sơn thì khác nào nói với bọn Tào Sắt, Mạc Hoài Nhân, Vương Hoa Sơn cùng thật đáng thương, bị bọn chúng quay mòng mòng...
Tôi gọi hẹn gặp Mai Tử ở khách sạn năm sao Hồng Phong, đợi mười lăm phút thì một chiếc ô tô đen phanh két trước mặt tôi, cô ta hầm hầm xuống xe: “Đôi cẩu nam nữ đó ở trên kia đúng không?!!” Điều tôi không ngờ là theo cô ta còn có mấy người đàn ông mang theo đao kiếm gậy gộc. Mai Tử nói đó là anh em của cô ta.
Tôi vội ngăn lại: “Chị Mai, lên đó nếu chị không bình tĩnh mà động thủ thì hậu quả thế nào chắc chị hiểu rõ?”
Một người đàn ông đứng ra quát: “Còn có hậu quả gì được nữa? Loại đàn ông đó, chém chết là trừ hại cho nhân dân!" Thấy bộ dạng hùng hổ của đám anh em Mai Tử này tôi bỗng nảy ra một chủ ý.
“Mấy vị đại ca, tôi có ý này, các anh muốn đánh Quảng Cương cũng được, nhưng không thể đánh trong khách sạn được, trong đó lắp rất nhiều máy quay, mọi người ra tay thì sẽ để lại chứng cứ. Dù Quảng Cương không kiện thì khách sạn cũng báo cảnh sát. Hay là thế này, đợi tôi và chị Mai lên đó bắt gian, chị ấy lôi họ xuống nhét vào trong xe, đến lúc đó các anh muốn làm gì thì làm, chẳng ai nhìn thấy gì cả.”
Một người khác nói: “Ý này không tồi! Chúng ta đánh hắn vừa trút giận được cho em gái, vừa không gặp phải phiền phức gì. Quả nhiên không hổ là người của công ty thám tử, rất có kinh nghiệm! Này tôi bảo, lát lên đó cậu chụp đôi gian phu dâm phụ đó nhiều ảnh một chút, chúng ta dán cả phố, dán cả ở công ty, cả cửa nhà hàng xóm của chúng nó cho chúng không làm người được nữa!” Tên khốn nà