XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342298

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2298 lượt.

gười tên Mai Tử này hại người không ít, khiến tôi nhớ đến người bạn gái Lý Bình Nhi trước đây phản bội tôi. Loại người đó nhất định phải trừ bỏ!” Rồi tôi nói qua với Bạch Khiết về quá trình xử lý Mai Tử.
“Nhưng chị Bạch này, nếu chuyện này truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng xấu đến thanh danh của chị.” Tôi lo lắng nói.
“Ân Nhiên, thanh danh của tôi còn tốt nữa sao? Trong công ty còn có tin gì chưa lan truyền?” Bạch Khiết nói cũng đúng, cô ấy là thiếu phụ xinh đẹp đã ly dị, người đời vô cùng nhạy cảm với những người như vậy. Bạch Khiết có bất cứ động tĩnh gì là bất luận nam hay nữ đều nghĩ đến lĩnh vực người lớn kia.
Bạch Khiết rời đi, để lại cho tôi số điện thoại của người tên Mai Tử. Tôi mượn di động của một công nhân gửi tin nhắn cho cô ta: “Công ty thám tử Tín Thành, chuyên cung cấp dịch vụ điều tra theo dõi ngoại tình. Khách hàng có nhu cầu xin hãy liên hệ giám đốc Tạ” (Sau đó là số điện thoại của tôi).
Mấy phút sau, tôi đang lưỡng lự nếu cô ta không tìm tôi thì nên làm thế nào thì Mai Tử gọi: “A lô, xin hỏi có phải giám đốc Tạ không?”
Tôi vội nói: “Chào chị, tôi là giám đốc Tạ của công ty thám tử Tín Thành. Tôi có thể giúp được gì cho chị?”
Mai Tử ngừng một chút rồi nói: “Chào anh... công ty anh ở đâu?”
“Xin lỗi chị, để đảm bảo bí mật, công ty chúng tôi không thể tiết lộ địa chỉ văn phòng cho khách hàng. Nếu có ý hợp tác mong chị hãy hẹn một địa điểm tiện cho chị”
“Tám giờ tối nay, quán trà An Khê số 28 đường Hướng Tiền.”
“Tôi sẽ đến đúng giờ.” Cá mắc câu rồi.
Tôi vừa ngắt máy thì Mạc Hoài Nhân gọi tới: “Chú em suy nghĩ đến đâu rồi?”
“Được, không thành vấn đề!” Tôi nói nhỏ. Mạc Hoài Nhân, bọn mày to gan mà làm đi, to gan mà đi chết đi.
‘‘Được, cậu ra một chỗ không có ai nghe điện thoại. Lát nữa tôi sẽ cho người chuyển vào năm mươi thùng hàng giả, cậu và Hoàng Kiến Nhân hãy làm thủ tục xuất nhập hàng như bình thường. Sau khi dỡ năm mươi thùng hàng giả hãy bốc năm mươi thùng hàng thật lên xe.”
“Trưởng ban Mạc, không thành vấn đề.”
“Cậu nhanh nhẹn một chút, thế nhé!”
Tôi nghĩ, sao Mạc Hoài Nhân lại vội vàng như vậy? Tôi gọi cho Lâm ma nữ: “Lâm tổng giám... Mạc Hoài Nhân sắp ra tay rồi, ngay bây giờ, hắn định vờ như nhập hàng để đổi hàng giả lấy hàng thật.”
“Hắn thử anh đấy, bọn chúng dùng hàng thật để thăm dò anh thôi. Bọn cáo già, anh hãy phối hợp với chúng.”
“Sao cô biết?”
“Bọn lão giang hồ ấy, làm việc gì cũng vô cùng giảo hoạt, lần này chúng thử anh, lần sao có thể cũng là thử, sau ba bốn lần thấy anh đã bị chúng lợi dụng mới dần làm thật. Dù làm thật cũng là thật giả thay nhau để giảm tính mạo hiểm. Thế này đi, bao giờ chúng chất hàng xong anh hãy nôn nóng đòi tiền, đến tối kiểm tra lại xem là thật hay giả. Tôi bảo A Tín theo dõi xe của chúng, nhất định phải quét một mẻ bắt gọn bọn chúng.” Cuối cùng tôi cũng biết Lâm Tịch làm thế nào trở thành tổng giám bộ phận thị trường rồi. Nếu bảo cô ta dùng sắc đẹp quyến rũ lão tổng Vương Hoa Sơn, chẳng nhẽ cả cái bộ phận thị trường to như thế cô ta cũng dùng sắc đẹp để quản lý sao?
Hoàng Kiến Nhân đến cùng với xe chở hàng, nhân viên bốc dỡ đều đã tan làm, chúng đã tìm mấy người chuyển hàng, thùng hàng cũng không quá nặng, năm mươi thùng hàng loáng một cái là xong. Tôi tiến lại gần Hoàng Kiến Nhân, giả vờ căng thẳng nhỏ giọng hỏi: “Trưởng ban Hoàng... không sao chứ?”
“Sao cậu phải căng thẳng thế?” Hoàng Kiến Nhân xem ra rất quen làm chuyện này rồi.
“Không... Ở đây có rất nhiều máy quay, liệu chúng ta có bị...”
“Yên tâm đi, hai người trong bộ phận an ninh là người của chúng ta, ghép đoạn ghi hình ở thời gian khác vào lúc chúng ta làm là mọi chuyện êm đẹp thôi.” Hoàng Kiến Nhân đắc ý nói, rồi bỗng nhiên mặt tái đi. Ha, tôi biết rồi, hắn đắc ý quá nên lỡ mồm. May mà hắn lỡ mồm, nếu không lát hắn đi tôi lại cùng Lâm ma nữ mở thùng hàng ra kiểm tra thì chắc chắn sẽ bị chúng phát hiện. Tối A Tín đến trông kho cho tôi, may mà góc đi vào phòng tôi không có máy quay, máy quay chỉ được lắp ở cửa lớn.
Mẹ kiếp... thật giảo hoạt, tôi cười: “Xem ra tôi lo lắng là thừa rồi.”
“Đúng vậy đúng vậy, cậu yên tâm đi! Chắc chắn không có bất cứ sai sót gì đâu... đi thôi, được rồi!”
“Trưởng ban Hoàng... không phải nói làm xong thanh toán ngay sao?”
“Gửi tin nhắn tên và số tài khoản cho tôi. Sáng mai tiền sẽ được chuyển vào thẻ của cậu. Năm mươi thùng, ba vạn rưỡi, người anh em phát tài rồi đấy!” Hoàng Kiến Nhân vỗ vai tôi.
“Nhờ hai anh cả! Tôi cảm ơn trước nhé!”
“Được rồi, đi thôi!” Hoàng Kiến Nhân nhảy lên xe rồi đi.
Chúng đi rồi, tôi giả vờ sắp xếp lại thùng hàng, sau đó dùng thùng hàng che máy quay đi, nhanh chóng mở không ít thùng hàng kiểm tra mấy bộ điện thoại. Lâm ma nữ nói đúng, chúng đang thăm dò tôi, nhất định chúng đang đợi xem tôi có báo cáo chuyện này cho Vương Hoa Sơn không.
A Tín gọi cho tôi nói xe hàng vào một cửa hàng trong thành phố, chỉ là một lần vận chuyển hàng bình thường. Thăm dò tôi, rồi có ngày lũ cáo già đó sẽ chết hết.
A Tín lén trở lại kho hàng trông cho tôi ra ngoài gặp Ma