Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp
Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342293
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2293 lượt.
y cũng thật độc địa, nhưng không ai độc bằng tôi cả.
“Tôi đã chụp được không ít ảnh rồi, rồi các vị sẽ được mở rộng tầm mắt!” Tôi lấy trong túi ra một cái phong bì dày cộm toàn ảnh là ảnh.
Hắn ta nhận lấy định mở ra nhưng tôi vội ngăn lại: “Ấy đừng vội thế, chị Mai ở đây mà, lát chúng tôi lên rồi mở cũng chưa muộn!”
Mai Tử chửi: “Đồ đàn ông thối tha! Quả nhiên đã lén lút qua lại với con tiện nhân Bạch Khiết kia! Tôi phải bóp chết chúng!!” Xem ra cô ta nổi điên thật rồi, ngọn lửa giận khiến nước mắt cũng tràn ra.
Tôi kéo Mai Tử vào thang máy, lên phòng của Bạch Khiết và Quảng Cương, tôi ấn chuông, cửa mở ra, Mai Tử hung hăng xông vào! Lúc này Quảng Cương vẫn đang tắm. Mai Tử nhìn Bạch Khiết với cặp mắt tóe lửa: “Cô! Cô!”
Bạch Khiết cười với cô ta: “Tôi làm sao? Không phải cô thích quyến rũ chồng người khác sao?”
Mai Tử xông vào nhà vệ sinh kéo Quảng Cương ra tát cho một cái cực mạnh. Bất ngờ là Mai Tử dốc toàn bộ lọ thuốc ngủ tôi mua vào mồm: “Tôi chết cho anh xem!”
Tôi bật cười, kéo Bạch Khiết ra khỏi phòng. Bạch Khiết lo lắng nói: “Mai Tử vừa uống thuốc ngủ đúng không?”
“Hà hà... lọ thuốc đó là giả đấy, tôi mua cho cô ta lọ vitamin. Mai Tử tưởng thuốc ngủ thật... lần này bọn họ phiền toái rồi. Mai Tử còn dẫn theo mấy người mang dao mang gậy, còn bảo tôi phải chụp ảnh chị và Quảng Cương vui vẻ rồi dán khắp phố. Vừa rồi tôi đưa họ một tập toàn ảnh Mai Tử cùng chồng người khác!” Làm người xấu đúng là vui hơn làm người tốt nhiều.
“Cậu thật lắm trò.” Bạch Khiết phì cười.
Tôi đã đặt chỗ cho bữa tối dưới ánh nến trong nhà hàng, thế giới nhỏ bé lãng mạn của hai người. Ánh nến hắt lên gương mặt với nụ cười nhẹ của Bạch Khiết, hàng lông mày hơi cong lên, thật vô cùng quyến rũ. Cô ấy mặc áo cánh dơi màu trắng phối hợp với chiếc váy ngắn, dịu dàng như mùa xuân ấm áp. Ánh nến, rượu vang, ly rượu chân cao, âm nhạc du dương, người đẹp, mọi thứ tựa như giấc mơ.
Tôi đưa cho cô ấy một cái túi Chanel: “Chị Bạch, tặng chị. Hy vọng chị sớm thoát khỏi ám ảnh.”
Bạch Khiết nhận lấy, nhìn qua: “Chanel? Ân Nhiên, cậu lấy đâu ra tiền mà mua thứ đắt thế này? Tôi muốn hỏi cậu từ lâu rồi, quần áo trên người cậu có bộ nào là không đến tiền vạn? Sao cậu lại có nhiều tiền như vậy?”
“Chị hỏi nhiều như thế làm gì?”
“Tôi có thể không hỏi sao? Nếu chỗ tiền đó lai lịch không rõ ràng thì cậu phải ngồi tù, hỏng cả cuộc đời! Tôi không tin cậu có hai chức mà kiếm được nhiêu tiền như thế!”
“Được, tôi nói cho chị biết vậy. Tôi được Vương Hoa Sơn gọi về, ông ta nói chuyện kho hàng bị trộm khiến ông ta lo lắng không yên, tôi bảo trước đây tôi bị đá khỏi Ức Vạn mất mặt như vậy, giờ bảo về là về thì tôi còn đâu thể diện? Sau đó ông ta cho tôi một món tiền để mời tôi về.”
“Nhưng cậu cũng không thể tiêu xài như vậy được! Cậu nhìn cậu đi, quá lãng phí! Tôi còn nhớ cậu nói rằng mình ở khu Đại Phố, sao chẳng biết tiết kiệm gì cả thế?” Bạch Khiết càng nói càng giận.
“Không sao đâu chị Bạch, quần áo tôi mặc là do Vương Hoa Sơn cho, không phải tôi tự mua. Còn cái túi này... chị đừng có thế, khó khăn lắm tôi mới tặng chị được một món quà, chị lại nói đến chuyện tiền nong.”
“Tôi không nói chuyện tiền nong được sao? Cậu đâu có kiếm được nhiều tiền, ở nhà to, đi xe xịn, cậu không xót nhưng tôi xót thay! Cậu mua cái túi này bao nhiêu?” Bạch Khiết không vui.
Tôi giận, nói: “Bạch Khiết, tình cảm giữa tôi với chị sao có thể dùng một cái túi hoặc mấy vạn tệ để đo cơ chứ? Chị lo lắng cho tôi như vậy làm gì? Rồi sẽ có ngày tôi sẽ kiếm nhiều tiền, ở nhà to, đi xe xịn! Sẽ không để chị lo như thế nữa! Mua mỗi cái túi mà cũng cằn nhằn!\'’
“Tôi thà nhận cái túi chỉ mấy chục tệ... Như thế tôi cũng yên tâm mà nhận.”
Tôi giật cái túi lại: “Vậy thì tôi ném đi!”
Bạch Khiết ấm ức nhìn tôi, cúi đầu im lặng ăn. Chỉ mấy câu nói đã phá hỏng hết không khí lãng mạn...
“Bạch Khiết, chị không tiếp nhận một tình yêu mới thì sao biết được ai cũng sẽ như chồng chị?” Tôi hơi lo lắng.
Một bóng người quen thuộc đứng bên cạnh chúng tôi, tôi ngẩng lên: “Sa Chức, sao em lại ở đây?”
Bạch Khiết vội rút tay về, mặt đỏ ửng.
Sa Chức nửa cười nửa không: “Em trai, chị cũng đến để... ăn cơm. Được rồi, không làm phiền hai người nữa.” Nói rồi cô ấy mỉm cười với Bạch Khiết rồi vẫy vẫy tay rời đi.
“Cậu thật nhiều chị.” Bạch Khiết cúi đầu cầm dĩa lên ăn, ngữ khí có chút gì đó như ghen tuông.
Lần trước ở bệnh viện Bạch Khiết từng nhìn thấy Sa Chức, mà lần đó tôi và Sa Chức lại đang hôn nhau. “Hai người từng gặp nhau rồi đúng không?”
Bạch Khiết gật đầu: “Từng gặp, lần cậu ở bệnh viện, tôi vào hỏi cậu ở phòng nào, cô ấy cũng hỏi, dáng vẻ vô cùng lo lắng.”
Tôi tái mặt, Bạch Khiết không yêu tôi, như thế đã đủ lý do không tiếp nhận tình yêu của tôi, hơn nữa cô ấy cũng không chấp nhận được cái “tuổi trẻ bồng bột” của tôi.
Sao Sa Chức lại ở đây? Tôi ngẩng lên nhìn, ở góc đằng kia Sa Chức đang ngồi cùng tay Hình Đạt, họ cũng đến dùng cơm tối dưới ánh nến. Thấy Sa