Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342295

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2295 lượt.

Chức và hắn ta đi cùng nhau tôi thấy khó chịu, có phải khi thấy tôi và Bạch Khiết thì Sa Chức cũng khó chịu, vì thế cố tình đến quấy rối? Cô ấy cố tình gây rối tôi và Bạch Khiết, dù trong lòng thấy giận dữ nhưng rồi lại nghĩ giờ cô ấy đang ngồi cùng Hình Đạt, tôi cũng rất không thoải mái. Vào khoảnh khắc nhìn thấy Sa Chức tôi rất vui, nhưng rồi lại thấy buồn. Có lẽ con người đều là loài động vật ích kỷ, nhưng điều khiến tôi không thể vứt bỏ được lại chính là sự lưu luyến với cơ thể cô ấy.
“Cậu nên có một cô gái cũng lương thiện, trong sáng như cậu ở bên.” Bạch Khiết nói.
Vừa rồi tôi còn miệng lưỡi dẻo quẹo, nhưng khi thấy Sa Chức và người đàn ông kia cười cười nói nói, hắn ta còn tranh thủ sờ lên ngực Sa Chức, lòng dạ tôi rối bời: “Chị Bạch, chúng ta về thôi.”
Tiễn Bạch Khiết lên taxi, khi lên cô ấy ngoảnh lại cười với tôi: “Cảm ơn cậu đã cho tôi một buổi tối rất vui vẻ. Cậu nói đúng, tôi không tiếp nhận một tình yêu mới thì sao biết được ai sẽ đem lại hạnh phúc cho mình? Tôi sẽ... suy nghĩ.”
Tôi ngẩng lên nhìn ánh đèn trong nhà hàng, nghĩ thầm: Sa Chức, nếu chúng ta sống trong thời đại phi vật chất thì anh và em chắc chắn sẽ là cặp đôi thần tiên đẹp nhất.
Lên taxi về cổng công ty, tôi thấy ở đó có một người đang đứng, là Sa Chức! Chúng tôi cứ đứng đó nhìn nhau, rất lâu. Cuối cùng tôi và cô ấy cùng dang tay về phía đối phương, tôi ôm chặt lấy cô ấy vào lòng, cô ấy khóc như đứa trẻ...
Tôi cố ép mình rời xa người phụ nữ này nhưng bước chân lại không thể nhấc lên được. Tôi đã cảm nhận được hơi thở của cô ấy, tôi đã nhìn bờ môi ấy rất lâu. Không biết lúc này trái tim đang chi phối đôi môi khô héo của tôi, hay đôi môi tôi đang kích động nhịp đập trái tim. Nói chung là tôi đã hôn cô ấy. Vào khoảnh khắc chạm vào nhau, tiếng rên rỉ của cô ấy khiến nhiệt huyết của tôi bùng cháy.
Tôi lại lên xe về nhà cô ấy, cô ấy kéo tôi lên giường, quần áo vướng víu được loại bỏ hết, cô ấy nằm trên giường, ánh đèn dịu nhẹ chiếu lên cơ thể khiến cô ấy mang một vẻ quyết rũ chí mạng. Ngón tay cô ấy lướt trên cơ thể mình, ánh mắt mơ màng, vô cùng khiêu khích. Khi cơ thể tôi đè lên, môi cô ấy chạm vào đặt lên cổ tôi những nụ hôn ướt át, rồi cô ấy bỗng cắn một cái, nheo mắt nhìn phản ứng của tôi. Chúng tôi không thể quên được hơi ấm của nhau, cũng chỉ khi bên nhau thế này tôi mới thấy hạnh phúc. Sự tuyệt vời của Sa Chức khiến tôi cảm thấy niềm hạnh phúc ấm áp chưa từng có. Tôi nghĩ tôi sẽ không thể nào quên được cảm giác này.
Sáu giờ sáng, tôi tỉnh dậy. Khi đang mặc quần áo thì Sa Chức ôm chặt cứng từ đằng sau, vùi mặt vào lưng tôi, nũng nịu hỏi: “Anh đi đâu vậy?”
“Anh đi làm.”
“Quan trọng vậy sao?”
“Đương nhiên rồi, anh còn rất nhiều món nợ phải trả, anh còn có rất nhiều việc chưa làm xong.”
“Em không cần anh trả nợ!” Sa Chức kéo tôi trở lại giường, lấy chăn trùm lên người tôi, chân giữ chặt lấy tôi.
“Anh không phải trả nợ? Thế anh là cái gì? Tình nhân em nuôi à?”
Cô ấy vùi đầu vào cổ tôi, lắc lắc: “Anh chính là anh... anh chẳng là ai cả. Anh hãy ở yên bên em, được không?”
“Sa Chức, em đã có mấy nghìn mạng, hà tất phải liều mạng như vậy? Việc gì phải hạ thấp bản thân như thế? Nếu anh bảo em đừng mở sòng bạc nữa thì em có chịu không? Em có biết nguy hiểm lắm không? Bất cứ lúc nào em cũng có thể bị…”
“Được. Nhưng phải đợi em kiếm đủ tiền tiêu cho cả đời đã thì em sẽ không làm nữa ”
“Đó là khi nào?” Tôi không có quyền yêu cầu cô ấy điều gì, nhưng cả hai chúng tôi đều biết, nếu cứ thế này rồi sẽ có ngày cô ấy không thể quay lại được nữa.
“Đợi em hoàn thành hai nhiệm vụ thì em sẽ không làm nữa. Một là kiếm đủ hai trăm triệu. Hai là tìm được người đàn ông đó rồi giết hắn.” Sa Chức kiên quyết nói.
“Giết hắn? Khi nào thì em sẽ tìm được hắn? Em chẳng có tin gì về hắn làm sao tìm được? Hay là em tìm người bạn trai đã bán đứng em, như thế không phải sẽ tìm được người đàn ông kia sao?”
“Trước đây em tìm thằng bạn trai kia rồi, đáng nhẽ em nên giết anh ta nhưng em không thể xuống tay, chỉ đánh gãy chân ép anh ta nói ra người đàn ông kia là ai. Anh ta chỉ biết hắn là một lãnh đạo cấp cao trong một công ty nổi tiếng nào đó của thành phố Hồ Bình. Em nghĩ rồi sẽ có ngày em sẽ tìm được hắn, giết hắn thì dễ dàng quá, em phải thiến hắn!”
“Anh lo em cứ thế này thì cầm cự được bao lâu?”
“Em tự có chừng mực. Anh cứ ở bên em là được rồi.”
“Anh ở bên em? Em quang minh chính đại qua lại với một cục trưởng, anh phải lén lút qua lại với em? Sa Chức, hai chúng ta là không thể. Nếu em muốn bạn tình thì ở “Cánh cổng thiên đường” nhiều vô kể. Nếu em nghĩ cho anh tiền là có thể bao anh, anh cho em hay, anh không phải thú cưng! Anh sẽ trả em tiền! Còn nữa, người phụ nữ tối qua là người anh yêu, hy vọng em có thể chúc phúc cho bọn anh. Sau này chúng ta nên ít gặp nhau thì hơn.” Tôi đứng dậy mặc quần vào.
Cô ấy bật khóc: “Tại sao anh lại đối xử với em như vậy?”
“Thế tại sao em lại đối xử với anh thế này? Chúng ta có duyên, nhưng không có phận. Trở ngại giữa hai ta là quá lớn, anh và em không thuộc