Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342289

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2289 lượt.

cùng một thế giới, trừ phi em cũng giống anh, không có tiền. Trừ phi anh có thể cho em cảm giác an toàn mà em cần.” Cảm giác an toàn mà Sa Chức cần chính là tiền bạc. Phần lớn cảm giác an toàn của phụ nữ đều được dựng nên từ tiền bạc. Tôi không thể cho cô ấy, yêu cầu của cô ấy quá cao, chút thu nhập của tôi chẳng là gì trong mắt cô ấy. Tôi cũng không muốn cô ấy nuôi tôi, như thế quá bạc nhược. Điều đáng thương nhất của chúng tôi đó là đều không muốn từ bỏ sự nghiệp của mình. Người ta hay nói sự nghiệp là ngọn nguồn của sự tự tin, có ai lại muốn từ bỏ sự nghiệp mình vất vả gây dựng nên chứ?
“Anh không hiểu, em nhiều tiền rồi việc gì phải tham lam như vậy nữa? Lẽ nào con người lòng tham vô đáy thật sao? Điều anh khó hiểu nhất chính là tay Hình Đạt kia vừa già vừa xấu, em không thấy buồn nôn sao?”
“Trong xã hội đàn ông nắm quyền, chỉ có người phụ nữ biết cách khai thác lợi dụng đàn ông mới là người thật sự thông minh. “Tinh túy” của cái quái luận này chính là giao dịch giữa quyền và sắc. n Nhiên, anh không hiểu được khát vọng của em đối với tiền bạc mạnh mẽ nhường nào đâu. Chỉ có tiền bạc mới là thứ đáng tin tưởng nhất thế gian này, mọi thứ đều là giả, chỉ tiền là thật. Anh liều mạng phấn đấu như thế không phải vì gia đình sao? Em cũng vậy, vì chữ “hiếu”. Cái thôn nhỏ của chúng em đến tận giờ vẫn bị cô lập với thế giới bên ngoài. Em không chỉ muốn họ có cuộc sống tốt hơn, em còn muốn đời sau đời sau nữa của họ sống tốt. Em phải kiếm thật nhiều tiền để sửa đường, kéo đường, dây điện, lắp ti vi, xây nhà, dựng trường học, mời giáo viên, đào hồ, lắp đường ống nước. Đến lúc đó em bị cảnh sát bắt đi xử bắn thì họ cũng không thể phá đường, phá nhà phải không? Vậy tại sao chúng ta lại không phải người cùng một thế giới?” Lời của Sa Chức khiến tôi ngẩn người.
“Nhưng giờ em có mấy chục triệu rồi lẽ nào chưa đủ?”
“Không đủ, anh không biết con người là loài không biết đủ sao? Anh hãy cho em biết trước, tại sao chúng ta không thuộc cùng một thế giới?”
“Sa Chức, hai chúng ta không yêu nhau, chỉ là có thiện cảm với nhau, anh có thể nhận ra tình cảm của em với anh không phải tình yêu. Tình cảm của anh với em có yêu nhưng anh lại không dám yêu, anh nén tình yêu ấy sâu trong trái tim! Khoảng cách giữa anh và em thật sự quá xa, xa đến không thể tưởng tượng nổi. Có lúc anh cảm thấy hai ta thật hoang đường, anh giống như trai bao của em vậy, chỉ có điều không ngoan ngoãn như bọn trai khác nên đã kích thích ham muốn chinh phục của em. Sa Chức, chúng ta kết thúc đi!”
“Ân Nhiên, anh nói xem tại sao em lại để tâm anh đến vậy? Tất cả ai cũng lừa gạt, chơi đùa với em, chỉ có mình anh là trung thực nhất! Em không có tình yêu, tình yêu của em đã trao cho người đàn ông đã bán đứng em rồi. Em không còn sức lực yêu người khác nữa. Hồi đó em thừa kế mấy trăm triệu của chồng, đó là mấy trăm triệu chứ không phải mấy chục triệu. Trở về em đi tìm kẻ bán đứng em, đánh gãy chân hắn, nhưng em lại thương hại hắn, lại ở bên hắn. Còn hắn thì đã có gia đình và hai đứa con sinh đôi, nhưng em vẫn không hề do dự, em bảo hắn sau khi chân hắn lành sẽ về gặp bố mẹ em, hắn ta đồng ý. Mấy tháng sau chân khỏi rồi nhưng hắn cứ thoái thác mãi. Rồi sau đó hắn dùng những lời lẽ đường mật lừa sạch tiền của em bỏ trốn ra nước ngoài cùng tình yêu đầu của hắn, bỏ lại em, bỏ lại cả vợ và hai đứa con. Chỗ tiền đó em định dùng để biến quê nhà thành chốn bồng lai tiên cảnh, đủ để người dân ở đó sống mấy đời.
Đói nghèo là cơn ác mộng theo chân mấy đời người. Thu nhập một năm chưa đến hai trăm tệ. trong trí nhớ của em chưa bao giờ được ăn thoải mái cả, gần như năm nào cùng chỉ được nửa năm ăn no, còn lại nửa năm nửa no nửa đói. Năm em mười hai mới mới được biết mùi vị xì dầu nó thế nào. Em muốn họ có cuộc sống sung túc hơn, chỉ vì ánh mắt trống rỗng thất thần vì đói của họ. Nhưng thằng bạn trai em lại lừa em thêm một lần nữa, lần này em tự sát, đốt lò than nằm trên giường, nhưng khi một chân đặt vào quan tài rồi em mới nhớ mình còn một cái thẻ ngân hàng và cả Cung điện Phỉ Thúy nữa, thế là bò dậy không tự sát nữa. Anh bảo em làm sao tin đàn ông được nữa đây?”
Lại một người phụ nữ hận đời. Thế gian không có đường, người đi nhiều là thành đường. Trên thế gian vốn không có Bạch Mao Nữ, bị đàn ông lừa nhiều là có oán phụ như vậy. Cách thức đương nhiên khác nhau nhưng mục đích thì cũng chẳng có gì ngoài sắc và tiền.
“Em chỉ vì muốn có một người bạn trai anh tuấn mới chú ý đến anh, mục đích chọn anh ngoài sự hư vinh ra còn muốn thỏa mãn dục vọng về sinh lý kìm nén đã lâu. Đó là suy nghĩ ban đầu của em, nhưng rồi dần dần em cảm thấy rất thân thiết gần gũi với anh, không có anh không được.”
“Anh hiểu, anh nợ em nhiều như vậy, anh nên báo đáp ân tình của em, nhưng bảo người phụ nữ của anh cũng có người đàn ông khác... em biết anh khó chịu đến mức nào không? Hơn nữa, anh cứ cảm thấy chúng ta như hai con vật, gặp nhau chỉ để giải tỏa ham muốn thú tính nguyên thủy nhất. Nếu anh cam lòng theo em thì sao chứ, không quá ba tháng chắc chắn em sẽ chán ngấy một t


Old school Swatch Watches