The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2303 lượt.

hông nói gì.
“Anh chết rồi chắc?” Tiếng hét đột ngột khiến toàn thân tôi run lên, cứ như tiếng thẩm phám thẩm vấn phạm nhân vậy, tôi suýt nữa thì quỳ xuống kêu lên “đại nhân tha mạng.”
“Có chuyện gì thì nói đi! Tôi không có thời gian nói chuyện điện thoại với cô!” Lúc này tôi mới nhớ ra mình không còn là nhân viên dưới quyền cô ta nữa. Tôi đã bị đá khỏi công ty lâu rồi, tuy Lâm ma nữ không phải loại đê tiện như Đàm Đào Sênh hay Mạc Hoài Nhân, nhưng tôi ghét cô ta cũng không ít hơn hai tên thổ phỉ kia.
“Bệnh án đâu?” Giọng cô ta yếu ớt, lạnh lùng.
“Bệnh án nào?” Bệnh án nào cơ? Có phải bệnh án lần đi nạo thai không? Tôi nhớ là mình cầm, nhưng không biết sau đó vứt đi đâu rồi.
“Không phải anh cầm sao?” Cô ta lo lắng.
“Đúng. Có phải… có di chứng sau khi nạo thai không?” Tôi đọc báo thường thấy có người sau khi nạo thai thì bị bệnh gì bệnh gì đó. Tuy Lâm Tịch mạnh mẽ, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, nhưng dù sao cũng là động vật, không phải người máy bằng sắt bằng thép.
“Ai bảo anh tôi đã nạo thai?” Cô ta vừa cuống, vừa giận.
“Á? Lần trước đến bệnh viện không phải làm phẫu thuật nạo thai sao?”
“Anh đọc bệnh án đi! Mau đem đến cho tôi! Tôi đang ở bệnh viện!” Cô ta kết thúc cuộc nói chuyện bằng một tiếng thét.
Cái gì vậy? Lần trước không làm phẫu thuật thì cô ta vào đó làm cái trò quỷ gì? Hừ! Tôi không thèm bận tâm loại đàn bà yêu quái này! Tương lai của tôi quan trọng hơn! Nhìn đồng hồ, hai rưỡi, còn hơn một tiếng nữa mới tới giờ phỏng vấn.
Tôi ngồi trên một chiếc ghế bên dưới công ty, châm điếu thuốc, lấy ra cuốn “Bí quyết phỏng vấn thành công”, cuốn sổ bệnh án kẹp trong cuốn sách rơi ra. Tôi nhặt lên mở ra nghiên cứu “Sĩ thư”. Cái gì mà viêm, mà lây nhiễm, mà cung…
Hết cách, chữ quá mức rồng bay phượng múa, mùng sáu gì gì đó… ngày mười ba chấm chấm chấm… ngày hai mươi chấm chấm chấm…Ngày mùng sáu là hôm tôi cùng cô ta đến bệnh viện tuần trước. Hôm nay là mười ba, thế nghĩa là trò chơi này chưa kết thúc? Vẫn chưa giải quyết? Lần này tôi đau đầu rồi, cái bệnh viện chết tiệt chơi trò gì vậy, nạo thai mà cứ như tiêm phòng dại cho chó mèo, mỗi tuần một lần…
Tôi lưỡng lự giữa đi với không đi, không đi thì phiền phức chưa hết, thậm chí sau này còn rắc rối hơn. Nhưng nếu đi mà không kịp quay lại thì ai gọi tôi đến phỏng vấn nữa? Ngẩng lên thì vừa hay thấy bên kia đường có phòng khám. Tôi lấy hết dũng khí vào đó hỏi bác sĩ, bà bác sĩ hiền từ lật giở bệnh án đọc, rồi đẩy gọng kính nói: “Ai dà, bạn gái cậu có nhiều bệnh phụ khoa quá!” 
“Bệnh gì?” Giờ vấn đề tôi quan tâm là việc nạo thai! Nếu sinh nó ra thì chắc chắn cuộc đời tôi bị đóng lên quan tài rồi. Không phải tôi vô trách nhiệm, mà là nghĩ đến việc sống với Lâm ma nữ cả đời, tuy không kể đến tính cách thì cơ thể người mẫu kia khiến tôi khoái cảm tột cùng, nhưng cứ nghĩ đến tính cách của vị Diệt Tuyệt Sư Thái ấy thì tôi không rét mà run. “Diệt Tuyệt Sư Thái đúng là có dung mạo tuyệt mỹ, đến tuổi trung niên vẫn phong nhã đến vậy, có thể thấy hai mươi năm trước chắc chắn là một đại mỹ nữ làm điên đảo chúng sinh. Vốn là cô gái nhu mì dịu dàng Kỷ Hiểu Phu, tình nghĩa nặng sâu với Cô Hồng Tử. Cuối cùng vì cái chết của Cô Hồng Tử mà tính tình thay đổi hoàn toàn trở nên vô cùng tuyệt tình, căm hận đàn ông, tính cách lầm lì, tàn nhẫn độc ác, tâm lý biến đổi gần như mất hết nhân tính.” Nghĩ kỹ thì Lâm ma nữ vẫn chưa đến mức như Diệt Tuyệt Sư Thái, nhưng lại khiến tôi nghĩ tới một người phụ nữ khác.
Ai? Lý Mạc Sầu, đúng! Chính là Lý Mạc Sầu! Cô ta giống Lý Mạc Sầu hơn… “Lý Mạc Sầu biệt hiệu Xích Luyện Tiên Tử, thần thái kiều mị, mắt sáng răng trắng, làn da trắng mịn, là tuyệt thế mỹ nhân. Bản tính không phải vốn dĩ đã hung tàn. Lý Mạc Sầu vốn là đại đệ tử đời thứ ba của phái Cổ Mộ, võ công cao cường, nhân phẩm, dung mạo đều xuất chúng, lại có tấm lòng Bồ Tát. Hiểu nhầm người thương là Lục Triển Nguyên lấy người khác, hiểu nhầm này khiến cô ta vừa suy sụp vừa phẫn nộ, giết chết tình lang và tình địch, chôn tro cốt của một người trên đỉnh Hoa Sơn, đổ tro cốt người kia xuống biển Đông để cả hai mãi mãi không bao giờ gặp lại nhau. Cô ta còn giết cả nhà của người cướp đoạt tình yêu của mình. Bản thân tính tình thay đổi hoàn toàn, vì yêu mà sinh hận, trở nên vô cùng độc ác.”
So sánh thì thấy Lâm ma nữ giống với Lý Mạc Sầu hơn. Tối hôm đó, cái hôm mà tôi và cô ta nảy sinh nghiệt tình, câu nói “tên cầm thú Vương Hoa Sơn” khiến tôi canh cánh mãi, làm gì có người phụ nữ nào gọi tình lang là cầm thú? Nếu Lâm ma nữ thật sự như cô ta nói hai năm rồi chưa chạm vào đàn ông thì cũng có nghĩa là không có quan hệ với tình lang, đương nhiên không thể loại trừ khả năng Vương Hoa Sơn bất lực, nhưng dáng vẻ khí thế như bò mộng của ông ta thế kia cơ mà…
Vậy thì là Vương Hoa Sơn có niềm vui mới rồi? Vì thế Lâm ma nữ xinh đẹp thiên hạ vô song mới mang tính cách của Lý Mạc Sầu? Có khả năng đó, có lẽ câu chuyện của Lâm ma nữ còn hấp dẫn hơn của Lý Mạc Sầu ấy chứ.
Vừa nghĩ một vài thứ vô vị, vừa nghe bác sĩ nói rất nhiều, đại ý là Lâm ma nữ v