Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342309
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2309 lượt.
ốn bị bệnh phụ khoa có tính truyền nhiễm, phải trị khỏi rồi mới phá thai được. Hôm mùng sáu là lần đầu tiên, hôm nay mười ba lại đi tiếp, đến ngày hai mươi đi kiểm tra. Bác sĩ bảo OK rồi mới phá thai được. Đến cuối bà ấy còn thêm một câu: “Phụ nữ phải chú ý giữ gìn sức khỏe!”
Lời nói này khiến tôi nghĩ đến rất nhiều ý, bèn hỏi: “Cô ấy không bị bệnh như hoa liễu gì đó đấy chứ?” Bị giang mai không phải đùa đâu, một người bạn của tôi từng bị dính. Người đó cũng chưa thể coi là bạn, chỉ là có duyên bèo nước gặp nhau, là bạn đánh bài ở phòng bên cạnh của bên cạnh của bên cạnh ký túc chúng tôi. Cậu ta vô cùng dâm đãng, ham muốn lắm, nhà lại giàu, thường xuyên quan hệ với nhiều phụ nữ.
Có thời gian cậu ta không hút thuốc, không uống rượu, không ăn ớt, cũng không tìm phụ nữ. Hỏi thì cậu ta cũng chỉ bình thản nói mình chuẩn bị xuất gia, pháp hiệu là “không thể không cai”, cai thuốc cai rượu cai đàn bà. Cậu ta không cai bài bạc, nếu cạo trọc đầu có thể dùng đầu lọc thuốc lá in sáu điểm lên đầu, lấy dầu bôi bóng, pháp hiệu “sáu lỗ” cũng có thể thành đề tài chọc cười hay ho. Bị ép hỏi, cậu ta khai thật, khi quan hệ, cậu không muốn dùng bao, bảo dùng bao thì không bằng tự giải quyết cho xong. Hậu quả khi không dùng cậu ta cũng đã nghĩ tới, thậm chí còn viết cả di chúc coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, vốn tưởng bệnh tật chê cậu ta, ai ngờ nó cũng biết đến đạo lý giết gà dọa khỉ.
Đi đêm lắm có ngày gặp ma, dính một lần, chưa chữa khỏi đã lại đổi người khác, dính lần thứ hai chưa khỏi lại tiếp người khác, cứ thế trúng đến bảy loại giang mai, đến bác sĩ chuyên nam khoa tuổi nghề bốn chục năm cũng phải cảm thán đúng là vô tiền khoáng hậu, chàng trai này đúng là dũng mãnh chả kém hổ báo, đến cầm thú cũng phải thua. Được biết cậu ta bị mắc đến bảy loại giang mai, chúng tôi lên QQ bày tỏ sự chia buồn, cậu ta cười thoải mái: “Cũng không phải AIDS, sợ gì chứ?” Nếu ở thời cổ đại, y học chưa phát triển chắc cậu ta bắt đầu thối rữa từ bên dưới rồi, dù có tự thiến thì cũng chẳng cứu được. Dù sao cũng chẳng có Quỳ Hoa Bảo Điển hay Tịch Tà Kiếm Phổ cho cậu ta nâng cao nội lực để chống lại vi-rút, đến Hoa Đà tái thế cũng phải bó tay, cuối cùng cậu ta chết trong một đêm trăng, làm ma cũng rất phong lưu.
“Những bệnh mà cô ấy mắc phải có rất nhiều con đường lây truyền, có thể do quan hệ tình dục, cũng có thể do vệ sinh cá nhân không cẩn thận.”
“Trong này viết ngày này kia là ý gì?”
“Tuần trước là khử trùng, tuần này, là hôm nay cũng khử trùng, tuần sau kiểm tra, nếu được thì làm phẫu thuật phá thai.”
Nói vậy tôi còn phải gặp cô ta hai lần nữa, đau đầu, nhìn thấy cô ta là muốn đánh rồi…
Ra khỏi phòng khám tôi do dự rất lâu, đi rồi thì cuộc phỏng vấn của tôi phải làm sao? Không đi nhỡ cô ta làm sao thì không phải chỉ là việc của cô ta mà thành của tôi rồi! Loại phụ nữ đó có chuyện gì mà không làm được chứ? Dù tôi có chạy trốn thì ai biết được ngày nào đó cô ta ôm một đứa bé đến gặp bố mẹ tôi, hậu quả thật khôn lường…
Nhắn tin cho cô ta: “Năm giờ tôi đến.” Rồi tôi tắt máy.
Tôi vào đợi phỏng vấn, đến lượt tôi thì đã bốn rưỡi rồi. Đầu óc lơ mơ bước tới trước mặt giám khảo, đối phương đọc hồ sơ của tôi rồi nói: “Thường thì những người được gọi đến phỏng vấn có 80% khả năng thông qua. Điều kiện của cậu rất tốt, nhưng có một điểm không thể không nói.”
Phỏng vấn kiểu gì vậy? Không cần cả tự giới thiệu sao?
“Trong hồ sơ có một điểm chúng tôi chú ý, cậu từng làm việc ở Viễn thông Ức Vạn đúng không?”
“Vâng.”
“Xin lỗi, chúng tôi không cần nhân viên từ Ức Vạn.” Người ngồi bên cạnh nói thẳng.
Tôi ngạc nhiên: “Tại sao?”
“Ức Vạn trước nay luôn có yêu cầu rất cao với nhân viên, làm việc được ở đó từ ba tháng trở nên mới là nhân viên chính thức. Cậu bị đuổi đúng không?”
Tôi cúi đầu, lúc viết sơ yếu, cứ nghĩ viết từng làm ở Ức Vạn sẽ có ích một chút, dù sao thì các công ty hiện giờ không thích sinh viên mới tốt nghiệp không có kinh nghiệm làm việc. Ai ngờ kinh nghiệm làm việc này lại là tảng đá ngáng đường tôi.
Tôi ảo não ra khỏi đó, đó là cái quy tắc gì thế?!
Khi đến bệnh viện thì đã gần năm giờ rồi, đứng trong khoa sản trên tầng ba, lấy điện thoại ra gọi cho Lâm ma nữ: “Tôi đang ở khoa sản.”
Vừa ngắt máy thì ăn một cái tát. Tôi ngẩng lên nhìn thấy bộ mặt giận dữ của cô ta: “Tôi ghét nhất người khác không nhận điện thoại của tôi! Anh giỏi lắm, dám dập máy với tôi!”
“Sao tôi lại không dám?”
Lại một cái tát nữa bay tới, tôi nhanh tay tóm được, hầm hầm nói: “Cô đừng có gây với tôi, hôm nay tôi đang bực, cô dám chạm vào tôi thì tôi trả lại gấp đôi!”
Tôi cúi xuống nhặt điện thoại, thấy có rất nhiều người quây lại chỗ chúng tôi, khi đứng thẳng dậy thì “bốp” một cái, đầu tôi nghẹo hẳn sang một bên. Tôi lập tức dùng mu bàn tay trái đánh trả cô ta. “Bốp” một cái lên má trái của cô ta! Chiếc kính râm bay vút đi. Cô ta ôm mặt, tôi xoa má, nửa bên mặt nóng như thiêu. Tôi giơ tay định cho cô ta phát nữa nhưng cô ta đã nhanh tay che mặt. Xem ra cô ta cũng rất đau, nước mắt rơi cả ra rồi. Tôi chầm chậm hạ