Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342306
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2306 lượt.
ang thịnh hành trên thế giới. Người đẹp thích quái vật sao? Yêu nhau yêu cả đường đi lối về, yêu tiền của quái vật thì tiện thể yêu luôn quái vật. Đứng trước sự sinh tồn thì tôn nghiêm, thể diện, khí phách, tất cả đều dẹp hết sang một bên đi! Nhưng đàn ông thì không được, rất ít đàn ông có thể ăn bám phụ nữ, tôi bỗng cảm thấy Trần Thế Mỹ đúng là rất có bản lĩnh…
Tuy tôi đã kéo mũ xuống rất thấp che khuất gương mặt, nhưng Lý Bình Nhi vẫn nhận ra dáng người tôi. Phó tổng giám Tào vừa vòng sang bên kia xem xe đã sạch chưa thì cô ấy đã nóng lòng mỉa mai tôi, vung vẩy túi quần áo mới: “Tục ngữ nói, một đêm vợ chồng tình nghĩa trăm năm, ngủ với ai đó nhiều lần như vậy mà cũng chưa từng được nhận một thứ gì ra hồn. Ở trên đường nhặt bừa một người đàn ông còn tốt hơn là tỉ mỉ chọn lựa.” Ngữ khí rất chua chát, từng lời đâm thẳng vào tim tôi.
“Này này, cậu lại đây! Chỗ này, cậu rửa thế nào vậy hả?” Phó tổng giám Tào hét lên.
Tôi tiến lại nhìn, đã sạch lắm rồi, không biết ông ta muốn tôi rửa chỗ nào nữa? Tôi không hiểu nhìn xuống gầm xe, ông ta chỉ vào một chỗ nào đó. Tôi đành cúi người chui vào lấy khăn lau.
“Rửa một lần mất hai chục tệ mà còn không sạch, không biết các cậu làm ăn kiểu gì? Xe tôi đắt lắm đấy!” Phó tổng giám Tào không nhận ra tôi nhưng vẫn khiêu khích như thế, lẽ nào ông ta cũng coi mình là người thượng đẳng?
Lý Bình Nhi cố tình đóng cửa thật mạnh, nhìn tôi với ánh mắt coi thường đầy khinh bỉ, ưỡn à ưỡn ẹo đầy vẻ tiểu thư nhìn thật chướng mắt.
Phụ nữ thực tế đến mức này chẳng trách mà đàn ông liều mạng vì sự nghiệp như vậy, chẳng trách mà nhiều đàn ông lại hướng tới hình mẫu nam chính oai phong như trong tiểu thuyết Kim Dung như thế. Chiếc Audi A6 lao đi, tay họ Tào kia còn cố tình lướt qua một vũng nước khiến nước tóe hết lên người một ông cụ đi xe đạp. Khốn kiếp, đừng để một ngày nào đó rơi vào tay tôi, nếu không thì lão ta chết không được yên đâu!
Tôi sang bên kia đường lấy chiếc khăn sạch lau quần áo ướt cho ông cụ kia. Ông vừa cảm ơn vừa lầm bầm người này lái xe kiểu gì vậy. Khi quay lại thì thấy chủ tiệm đang chống nạnh nhìn tôi, đôi mắt rực lửa: “Mấy cái khăn lau xe đó đều mua từ Thượng Hải đấy! Ai bảo cậu mang đi lau người hả?”
“Mẹ kiếp, anh chết đi cho tôi!” Tôi chỉ vào đầu hắn ta mà gầm lên.
Hắn ta hơi sững người rồi nghiến răng: “Có phải cậu không muốn làm nữa không?”
Tôi không nói gì, tiến lại một chiếc xe khác bắt đầu rửa. Hắn ta nổi giận chạy về văn phòng, tôi nghĩ kế sinh nhai của mình lại sắp mất rồi.
Điện thoại reo, sau khi rải rất nhiều hồ sơ cuối cùng cũng có nơi gọi tôi: “Xin chào anh Ân, mời anh bốn giờ hôm nay đến phỏng vấn tại phòng nhân sự, tầng bốn công ty Vạn Đạt.”
Nhớ rồi, công ty Vạn Đạt, tôi ứng tuyển ở việc quản lý vật tư. Vào công ty lớn ít nhất nhìn thấy hy vọng có thể thăng tiến dần dần. Kiểu công việc tạm thời thế này người ta có thể đá đi bất cứ lúc nào, không thể ở lại lâu.
Sau khi xin nghỉ, tôi quay về địa lao ăn mặc cho chỉnh tề, ngồi xe buýt đến công ty Vạn Đạt. Đang ở trên xe thì có điện thoại, tưởng công ty khác gọi, nhưng vừa nhìn thấy số là tôi tắt máy, của Lâm Tịch. Đồ đàn bà đáng chết, còn tìm tôi làm gì? Tôi tắt máy thì điện thoại lại reo, tắt, lại reo. Cứ thế mấy lần liền tôi bực mình, Lâm Tịch cũng thật kiên nhẫn, tôi chuyển sang chế độ im lặng cho cô ta tức chết!
Thấy tôi không nhận điện thoại, cô ta đổi sách lược, nhắn tin: Anh nhận điện ngay cho tôi!
Đến việc xin người khác nhận điện thoại cũng dùng ngữ khí mệnh lệnh, thật đáng ghét! Ai lấy phải loại phụ nữ bề ngoài như hoa như ngọc nhưng bên trong như đậu phụ thối này thì thật bất hạnh!
Tôi mặc kệ, đến Vạn Đạt, trên màn hình điện thoại hiển thị hai mươi mốt cuộc gọi của cô ta, còn có một tin nhắn: “Anh muốn tôi chết phải không?”
Tin nhắn này đúng là đã dọa tôi không vừa, không phải chuyện của chúng tôi trước đây bị lão tổng Vương Hoa Sơn của Ức Vạn phát hiện rồi đấy chứ? Bảo tôi nghĩ cách giúp cô ta sao? Tôi cuống cuồng gọi lại cho cô ta, nhạc chờ thật bi ai, là bài “Đánh mất chính mình” của Trương Bá Chi: Em không gắng gượng được nữa, sắp ngạt thở rồi, em trở nên ngốc nghếch vì yêu anh, em chỉ là một phần mấy của cô ấy, tình yêu của ba người liệu có phải quá chật chội không…
Tôi vốn không thích chị Bá Chi lắm, nhưng tình yêu khắc cốt ghi tâm gần như điên cuồng của chị với anh Đình Phong đã khiến tôi nhìn bằng con mắt khác. Chị ấy đã xăm tên tiếng Anh của anh Phong trên chân mình, dù khoa học kỹ thuật có phát triển thế nào thì việc xóa bỏ hoàn toàn vết xăm là rất khó. Mà dấu ấn của anh Phong trong trái tim chị Bá Chi đã không thể xóa bỏ được rồi.
Lâm Tịch chọn cho mình bài nhạc chờ này là muốn nói cho mọi người biết Vương Hoa Sơn đã bỏ rơi mình hoặc tình yêu giữa họ sâu sắc đến thế nào sao? Tôi nghĩ nhiều quá rồi, người phụ nữ này có sự hấp dẫn chí mạng với đàn ông, chỉ có tôi là chẳng cảm nắng gì hết, thậm chí tôi còn muốn tát cô ta mấy phát… Cô ta nhận điện, nhưng không lên tiếng. Sao vậy? Muốn tôi hỏi cô ta có chuyện gì trước sao? Tôi cũng k