XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342355

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2355 lượt.

ng Hoa Sơn giống như con bò tót của Tây Ban Nha được tiêm thuốc kích thích, sức chiến đấu vô cùng: “Lâm tổng giám, cô nói cũng phải, trông coi một cái kho bé tẹo lẽ nào nhất định phải để Ân Nhiên làm? Tôi cũng tin người khác sẽ làm được, nhưng chẳng may một số người cô tuyển vào lại nhu nhược vô dụng, như thế thì cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ! Tôi không phải nhà mạo hiểm, tôi không muốn lấy tám chục vạn ra đánh cược lần nữa! Cô có hiểu không?”
“Vương tổng, không phải tôi không nể mặt ngài, giờ tôi quay về vẫn là Lâm tổng giám quản lý, hồi đuổi tôi, lý do của công ty là tôi nhìn trộm đồng nghiệp nữ, lấy trộm nội y, công ty đã tuyên bố chuyện này, giờ tôi cũng chẳng có mặt mũi nào quay lại...”
“Vậy được rồi, cậu cứ về suy nghĩ cho kỹ, nếu thay đổi ý kiến thì có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào. Ân Nhiên, tương lai phát triển của công ty chúng ta là vô hạn, tương lai của nhân viên cũng là vô hạn, cậu nên trân trọng.” Ông ta đứng dậy, vỗ vai rồi đưa tôi danh thiếp.
Đây là giấc mơ sao? Tưởng rằng cuộc sống ở thành phố Hồ Bình kết thúc tại đây, tưởng rằng tôi phải tiếp tục khăn gói lên đường, nhưng giờ có người thu nhận tôi, dù không biết phía trước có bao nhiêu chông gai, nhưng ít nhất thì điều này cũng đã cổ vũ tôi. Thì ra tôi không phải người vô dụng. Tôi dùng sự chăm chỉ và nghiêm túc để lấy được sự tự tin. Ở kho của Ức Vạn, tôi chỉ bỏ ra nhiều sự chăm chỉ và nghiêm túc hơn những kẻ kia mà thôi, chẳng có gì khác đáng người ta khâm phục cả.
Màn đêm buông xuống, tôi vừa thay đồng phục vừa huýt sáo, đồng nghiệp bên cạnh thấy thế hỏi: “Ân Nhiên, có chuyện gì mà vui thế?”
“Không có gì, chỉ thấy bộ đồng phục này rất đáng yêu, tôi rất thích bộ đồ này...”
Anh ta im lặng...
Nghĩ đến việc sắp chào tạm biệt bộ đồng phục này trong lòng tôi lại nở hoa. Bộ quần áo này chất vải thì kém, lại không vừa người, mặc vào cứng ngắc.
Đám người nhảy múa lúc này cũng không đáng ghét, không chướng mắt như trước. Trở về Ức Vạn tôi sẽ giống như họ, thỉnh thoảng đến đây nhảy thả lỏng tâm trạng, thế mới là cuộc sống chứ!
Một ngày nữa qua đi, đến hôm Chi Lan hẹn tôi giả làm bạn trai. Tôi ăn mặc chỉnh tề đúng giờ có mặt tại Starbucks trên đường Thâm Lam, Chi Lan đã ở đó đợi tôi rồi. Trong quán cà phê yên tĩnh, mùi hương đậm đặc, ánh đèn dịu nhạt, Chi Lan đang chống cằm suy tư, thấy tôi ngồi phía trước mặt, cô ấy cười: “Anh đến rồi à... Lát nữa dù ngạc nhiên thế nào, dù thấy kỳ lạ thế nào thì cũng không được thể hiện ra mặt! Cũng không được hỏi tôi gì hết! Anh hãy nhớ anh là bạn trai tôi, phối hợp một chút là được!”
Nói xong, nét mặt cô ấy trở nên phiền muộn, tôi cũng không muốn nói gì, lần này đến đây không phải để gặp cô ấy mà là vì tiền, tôi chẳng cần quan tâm chuyện của cô ta. Tại sao tôi phải kinh ngạc, tại sao tôi phải thấy kỳ lạ?
Chi Lan gọi cho tôi một tách cà phê, đắng ngắt, tôi rất thích vị ngọt sau vị đắng. Một mỹ nhân... còn là một mỹ nhân ăn mặc vô cùng khêu gợi ngồi trước mặt tôi và Chi Lan, vẻ mặt không chút cảm xúc nhìn tôi rồi quay sang Chi Lan: “Nói đi, có việc gì?” Chi Lan không còn sự thoải mái nho nhã, hai tay ôm cốc cà phê mắt nhìn cà phê trong cốc, cùi trỏ huých vào tôi nói: “Không phải cô muốn gặp anh ấy sao? Anh ấy là bạn trai tôi.”
Tôi tự giới thiệu: “Xin chào, tôi là Ân Nhiên.”
Cô gái đó trừng mắt nhìn tôi: “Tôi hỏi tên anh à?”
Ớ...
Cô gái đó đập bàn quát: “Là hắn ta? Loại người thế này cô cũng nhận?”
Tôi hiểu rồi, Chi Lan... là người đồng tính! Sao... sao có thể? Tôi nhìn kỹ lại hai cô gái này, xinh đẹp nhường vậy sao lại đều là đồng tính?
Cô gái kia nắm lấy tay Chi Lan: “Tôi làm điều gì sai sao? Tôi chẳng làm gì sai cả, tại sao...”
Chi Lan hất tay cô gái kia ra, tôi sững sờ, sao lại giống như người yêu cãi nhau chia tay thế này, nhưng hai người này đều là nữ mà!
Chi Lan cười khảy: “Xin lỗi, tôi thật sự đã yêu anh ấy!”
Cô gái kia giận dữ: “Hắn ta thì có gì tốt? Không phải chỉ được cái mẽ ngoài sao? Anh ta mặc đồ Armani sao? Hắn ta lái BMW? Ở biệt thự?”
Chi Lan lắc đầu: “Chỉ là tôi yêu anh ấy!”
“Tại sao?”
“Cái gì mà tại sao? Giờ tôi thích đàn ông, còn cần phải giải thích gì sao?”
“Ý cô là gì? Trước đây khi theo đuổi tôi, cô nói cô không thích đàn ông! Còn nói đàn ông trên đời toàn một lũ khốn nạn!”
Tôi kinh ngạc, thế giới này thay đổi quá nhanh hay là tốc độ thích ứng của tôi quá chậm?
Cô gái kia càng chửi càng lớn tiếng, cuối cùng hét lên: “Cô tưởng hắn ta tốt đẹp sao? Hắn ta toàn nhìn tôi thôi! Sớm muộn gì hắn cũng đá cô!”
Giọng cô ta rất lớn, nhiều người quay sang nhìn, tôi tê dại. Cuối cùng cô gái kia hằm hằm bỏ đi, tôi vẫn há hốc mồm kinh ngạc. Chi Lan đẩy tôi, nói: “Đừng hỏi, cũng đừng nói gì hết! Anh không cần thiết phải lên tiếng. Tạm biệt!” Cô ấy đứng dậy đến cửa thì dừng lại, nhìn tạm biệt tôi với ánh mắt bất lực. Tôi biết đây là cái nhìn trước khi vĩnh biệt giữa tôi và cô ấy. Sau này không thể gặp lại cô gái với mái tóc dài này nữa, trong lòng bỗng thấy hụt hẫng.
Tìm một người xa lạ giả làm bạn trai, trả hai vạn tệ, lý d