Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2387 lượt.
đừng có vòng vo như vậy!” Lâm ma nữ đột nhiên nổi điên. Ừm, hôm nay tâm trạng tốt, đợi tôi nói xong chuyện này rồi gây chuyện tiếp với cô ta vậy.
“Lâm tổng giám, các khu nhà kho khác đều dỡ rồi, tất cả hàng hóa đều về kho của bộ phận tiêu thụ, hàng phải bằng gấp đôi trước đây, nhưng trong kho chỉ có ba người, tôi và cấp dưới A Tín đều không xoay xở kịp…” Đúng là mấy ngày này tôi và A Tín bận rộn, ngay cả Hoàng Kiến Nhân bình thường không làm gì cũng không thể không giúp kiểm hàng.
Cô ta trừng mắt nhìn tôi: “Anh không có tai à?”
Tôi khựng người.
“Trước đây tôi đã nói thế nào? Tôi bảo anh cùng tôi phỏng vấn nhân viên mới, tôi nói nếu không đủ người thì báo cáo, đã biết không đủ người sao anh còn cố làm gì? Não anh có vấn đề à? Anh giỏi giang lắm sao? Còn kiêm luôn bốc dỡ hàng? Đã giỏi giang thế sao giờ không tiếp tục đi?” Ai lấy con hổ cái sớm nắng chiều mưa như cô ta mới là não có vấn đề. “Anh đừng tưởng ít người tiết kiệm được cho công ty là tôi vui. Tôi chẳng vui chút nào hết, ngộ nhỡ kho xảy ra chuyện gì thì anh có mười lần hai mươi vạn cũng không đền nổi!”
“Nói vậy…”
“Nhìn cái gì mà nhìn! Đến phòng nhân sự, bảo họ đăng tin tuyển người!” Nói chuyện với người phụ nữ này cứ như cãi nhau vậy…
“Thế … thế thêm bao nhiêu người?” Bị cô ta quát như thế, tôi hết cả sức rồi.
“Anh hỏi tôi? Anh có bệnh à? Kho không phải do anh quản sao? Anh nghĩ bao nhiêu người là đủ thì tuyển từng đấy! Chút chuyện đó mà tôi cũng phải quyết định thay anh, tôi cần phó phòng như thế làm gì?” Cô ta thật sự bực mình rồi…
“Ồ, vậy tôi bảo phòng nhân sự tuyển một trăm người…” Tôi trêu.
“Một trăm người? Hơi ít thì phải? Tiện thể tuyển luôn vị trí của tôi đi.” Người phụ nữ này nói đùa cũng thật đáng yêu.
Tôi cười hì hì, nhìn người phụ nữ này, tùy ý chống nạnh khoanh tay đánh mắng người cũng thể hiện sự phong tình lẳng lơ như thế. Cô ta mặc một chiếc váy lụa dài, màu sắc xinh tươi, tựa đóa violet mảnh mai đẹp đẽ, dáng người thượng hạng. Người mẫu đó… càng nhìn sóng lòng càng nổi dậy. Đẹp thật!
“Ngẩn ra đó làm gì? Còn không đi đi!”
Tôi mặt dày là gan sẽ to ra, tiến lại ghé sát tai cô ta nói: “Lâm Tịch, hôm nay cô rất đẹp…”
Còn chưa nói xong thì cô ta đã cầm ống bút lên. Mẹ kiếp, lại là ống bút, không kịp tránh, “bốp” một cái đập lên đầu tôi. Cũng may lần này không phải bằng thủy tinh, chỉ là nhựa cứng thôi. Tôi chạy ra ngoài, khi quay lại nhìn một cái thì cô ta cầm chiếc điện thoại mẫu trên bàn lên ném. Tôi vội đóng cửa, chiếc điện thoại “bốp” một tiếng đập vào cửa.
Hà Khả nhìn tôi hốt hoảng, hỏi: “Lại… đánh à?”
“Cứ như kiếp trước tôi nợ tiền cô ta không bằng.” Tôi xoa đầu.
“Không phải kiếp trước anh nợ tiền chị ấy, mà là mọi người trong công ty đều nợ chị ấy tiền… Ai đi vào cũng bị mắng tối tăm mặt mũi đi ra. Anh là đặc biệt nhất, bị đánh đến cúp đuôi chạy…” Hà Khả cười nói.
“Cúp đuôi chạy?” Tôi nhớ lại lần trước bị Lâm Tịch đánh vỡ đầu. “Được lắm, định chửi xéo tôi là chó hả? Hi hi ha ha cười xong, định véo gương mặt xinh đẹp của Hà Khả một cái, nhưng cửa phòng Lâm tổng giám bỗng mở ra, Lâm Tịch đi ra là chửi bới, tôi vội vàng chạy mất…
Đêm khuya tĩnh lặng, tôi nằm trên giường nghĩ về hiện trạng của mình và kế hoạch cho tương lại. Đầu tiên phải học cách nịnh nọt, cần phải thỉnh giáo Mạc Hoài Nhân nhiều hơn về công việc, nhanh chóng làm tròn chức trách của vị trí phó ban tổng hợp, bè phái trong công ty đúng là quan trọng nhưng quan trọng nhất vẫn là năng lực bản thân. Có kinh nghiệm thì sau này đi đâu tôi cũng không sợ chết đói.
Vinh quang thăng chức phó ban tổng hợp
Trở về văn phòng rồi, trước đây từ anh nhân viên quèn bị đá xuống địa lao, sau đó từ địa lao bị đá ra ngoài, rồi từ bên ngoài được gọi về địa lao, và bây giờ là từ địa lao được đưa lên văn phòng.
Vừa sáng sớm đã lên văn phòng quẹt thẻ, lúc này trong văn phòng trống hươ trống hoác. Tôi ở gần mà, ở ngay bên dưới công ty… Khi quẹt thẻ, đứng trước tôi là quý thiếu phụ ấy - Bạch Khiết, tôi bỗng nhiên rất muốn trêu chọc cô ấy, bèn nói với sang bên trái: “Ồ, Trần Thế Mỹ!”
Cô ấy quay sang trái theo phản xạ có điều kiện…
Lòng tôi lạnh đi…
Nhìn người khác làm việc rất hạnh phúc, nhìn người khác cầu xin mình lại là một kiểu hạnh phúc biến thái khó tả thành lời. Nhưng hắn cũng cáo già lắm, có người xin hắn mấy chuyện như về nhà tập thể hay bảo hiểm, nếu muốn từ chối là hắn đều chỉ sang tôi: “Việc này tôi không thể một mình làm chủ được, còn phải được sự đồng ý của phó ban Ân.” Sau đó những người đó đến tìm tôi. Như thế là hắn ta phụ trách khéo léo khuyên bảo, còn tôi thì thẳng thừng từ chối, chỉ là chúng tôi đều đắc tội với người ta… Thật ra tôi biết, Mạc Hoài Nhân làm vậy là muốn rút ngắn khoảng cách để tôi với hắn cùng ngồi chung trên một con thuyền.
Như tôi đã đoán trước, buổi nghỉ trưa Vương Hoa Sơn hẹn tôi đến chỗ cũ, nhà hàng Hoa Bắc trên đường Hoa Bắc. Tôi chỉ thấy lạ là mình mới đổi số điện thoại, trong công ty cũng chẳng mấy người bi