Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342382

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2382 lượt.

ết, sao ông ta lại nắm bắt thông tin nhanh như vậy?
Vừa gặp tôi đã vội rót trà cho Vương Hoa Sơn: “Cảm ơn Vương tổng đã cất nhắc.”
Ông ta gật gù: “Ừm, cậu muốn nói đến chuyện cậu làm phó ban tổng hợp?”
“Cảm ơn Vương tổng.” Tôi lại cúi người biểu thị cảm ơn.
“Ngồi đi! Việc đó không phải do tôi.”
“Á? Vậy là do Lâm tổng giám sắp xếp thật sao?” Nếu quả thực Lâm Tịch và đám yêu quái kia mưu đồ tài sản của Vương Hoa Sơn làm những chuyện xấu xa thì tôi đành mặc niệm trước vậy.
“Đúng, dù cậu và Lâm Tịch đối chọi nhau, nhưng quan hệ giữa cậu và Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân đã bắt đầu tốt lên. Đó là điều Lâm Tịch muốn, hai người này đều là trợ thủ đắc lực của cô ta. Cậu cứ chờ mà xem, sau này nhất định chúng sẽ cho cậu cùng làm đại sự!” Vương Hoa Sơn vừa nói vừa dùng ánh mắt hoài nghi nhìn tôi.
Tôi vội nói: “Vương tổng yên tâm, không có ngài thì giờ tôi vẫn là tay bảo vệ quèn bị người ta khinh thường. Đại ân đại đức của ngài Ân Nhiên tôi khắc cốt ghi tâm! Bọn người đó từng hại tôi, thù này không báo không phải quân tử!”
“Ân Nhiên, cậu thấy Lưu Bị trong Tam quốc diễn nghĩa là người thế nào?” Ông ta đột nhiên hỏi.
“Trong thời đại đầy rẫy anh hùng, chư hầu cát cứ các phương, hỗn chiến xảy ra liên miên, cá lớn nuốt cá bé, thực lực của Lưu Bị là quá nhỏ bé. Vì vậy, để bảo vệ chính mình và chờ đợi thời cơ, Lưu Bị đã học được cách nhẫn nại, uyển chuyển cầu toàn.” Tôi không biết Vương Hoa Sơn muốn nói điều gì nên không đưa ra bất cứ ý kiến nào.
“Lưu Bị trước sau đã nương nhờ Công Tôn Toàn, Đào Khiêm, Lữ Bố, Tào Tháo, Viên Thiệu, Lưu Biểu, Tôn Quyền, hoàn toàn là một người theo chủ nghĩa cơ hội, cũng là người vong ân phụ nghĩa điển hình. Không phải tôi nói cậu, tôi muốn nói những người trong bộ phận tiêu thụ. n Nhiên, tôi thường nói những lời khó nghe trước tiên, cậu đã nhận tiền Vương Hoa Sơn tôi, nếu cậu làm điều gì có lỗi thì đừng trách tôi vô tình.” Vương Hoa Sơn mỉm cười, nói.
Tim tôi thắt lại: “Điều này tôi biết.”
“Đừng căng thẳng như vậy, là tôi sợ những lúc tụ tập cậu uống nhiều hoặc một lúc nào đó cậu bất cẩn nói những điều không nên nói, thế thì không phải kế hoạch của tôi đổ bể hết sao? Cậu nói có phải không? Tốt nhất cậu nên hành sự cẩn thận, đừng để tâm huyết của tôi đổ sông đổ bể!... Được rồi, nói chuyện chính đi. Gần đây cậu biểu hiện rất tốt, nếu không thì chúng cũng không nâng cậu lên, đồng nghiệp cũ chẳng ai leo lên nhanh như cậu, đằng sau nó chắc chắn có vấn đề. Cậu hãy làm cho tốt, tranh thủ giành được sự tin tưởng của chúng, theo tôi biết thì chúng cũng rất có bản lĩnh. Hãy nhớ phải thuận theo ý chúng, chắc chắn chúng sẽ loại bỏ những người chống lại mình và nâng đỡ tâm phúc. Cậu cũng đừng để tâm có chính nghĩa hay không, chúng muốn làm gì cậu cứ làm theo! Có động tĩnh gì thì báo cáo với tôi. Còn nữa… sau này đừng đổi số điện thoại. Tôi cũng không thể đường hoàng khai trừ chúng được nữa, đúng là nỗi lo lớn trong lòng tôi…”
Xem ra vướng mắc giữa Vương Hoa Sơn và những tên kia không đơn giản như bề ngoài, vấn đề lớn đây…
Tôi thấy lạ là tại sao Vương Hoa Sơn không nhắc đến hai lão yêu nghiệt phó tổng giám Tào và Đàm Đào Sênh? Nhưng ông ta không nói tôi cũng không muốn hỏi, hỏi rồi lại tỏ ra mình lắm lời thì nhiều mưu tính, dù sao thì ông ta đã có kế hoạch, tôi cứ làm theo là được rồi. Được thăng quan phát tài thì sao không làm chứ?
Tôi chỉ cần thật thận trọng, không phạm pháp là được.
Quay về kho, tôi nói với A Tín: “Sáng thứ bảy này phỏng vấn tuyển thêm hai nhân viên, cậu bảo em gái đến đi.”
A Tín nghe vậy thì nhảy cẫng lên: “Á, thật sao? Nhưng em gái em không có bằng chính quy, sao ứng tuyển được?”
“Không sao, cứ bảo cô ấy đến.”
“Lão đại nói thật chứ?”
“Thật, Lâm yêu bà đã cho tôi quyền tuyển người, cậu cứ bảo em gái đến là được.”
“Cảm ơn Lão đại!”
“Còn nữa, tôi sẽ giúp cậu kiếm một căn nhà tập thể, bộ phận kho chúng ta tuy nhỏ nhưng ít nhất cũng phải giành được ba chỉ tiêu!” Hoàng Kiến Nhân chắc chắn có một căn rồi, A Tín một căn, còn một suất nữa. Chắc chắn tôi cũng phải có một gian, nhưng tôi phải dùng danh nghĩa là phó phòng tổng hợp. Tôi nhận ra làm lãnh đạo không phải tuyệt bình thường đâu, lúc nào cũng vui trước niềm vui của công ty, lo sau nỗi lo của công ty.
Tối thứ sáu, một số lãnh đạo bộ phận tiêu thụ tập trung trong một phòng bao của nhà hàng nào đó, mọi người ăn uống rất vui vẻ. Đương nhiên cũng có một vài người đến đưa phong bì rồi đi. Cũng có người nịnh bợ tôi, cũng có người nhìn tôi khinh khỉnh.
Người của phòng tổng hợp chúng tôi đương nhiên đến đầy đủ cả, còn các phòng ban khác, chỉ cần là trưởng phó phòng, không cần biết có thật lòng chúc mừng không nhưng ít nhất cũng phải có mặt. Còn Bạch Khiết, tôi không biết cô ấy đến chúc mừng chúng tôi với tư cách gì, cũng không biết cô ấy đến chúc mừng tôi hay Mạc Hoài Nhân.
Uống được ba tuần rượu, mặt bắt đầu đỏ ửng lên, sau khi chúc mừng xong trưởng ban Mạc Hoài Nhân, mọi người chuyển sang tôi. Một nữ đồng nghiệp nâng ly lên về phía tôi, mắt trái còn nháy một cái, mọi ngư