XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342380

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2380 lượt.

ến lại ngồi cạnh tôi, từ ánh mắt tha thiết đó tôi biết cô ấy đang đợi tôi. Chắc chắn cô ấy có rất nhiều điều muốn hỏi tôi, nhưng, mẹ kiếp, tôi không muốn cho cô ấy cơ hội! Tại sao chứ? Sảng khoái thôi! Tôi ức hiếp cô ấy tốt hơn là để cô ấy dùng một thứ tình cảm khác trừng phạt tôi chứ!
Bạch Khiết định nói gì đó lại thôi, tôi nâng ly lên: “Giám đốc Bạch! Uống rượu đi!”
“Cậu đừng uống nữa được không?” Bạch Khiết tưởng tôi say, còn quan tâm tôi nữa à?
“Không uống sao? Không uống thì ngồi cạnh tôi làm gì?” Tôi nói to.
Rất nhiều người nhìn sang chỗ chúng tôi, một giọng nói thanh thoát nũng nịu vang lên từ phía sau: “Để tôi uống với anh!”
Tôi quay lại, là Hà Khả, cô gái này ở đây lúc nào mà tôi không biết? Tôi chỉ nhớ mình có nhắn tin mời cô ấy chứ không biết cô ấy đến lúc nào. “Cô vừa đến à? Phạt ba ly!”
“Đúng thế, tôi vừa đến, khi anh uống rượu giao bôi với cô đồng nghiệp nào đó thì tôi đến! Giờ mới nhớ tới tôi à?” Hà Khả trừng mắt nhìn tôi.
Lần Lâm ma nữ bảo Hà Khả xuống kho tìm tôi, khi lên văn phòng tôi cứ nhìn vào mông cô ấy, lúc đó cô ấy còn nhìn tôi khinh thường, cũng từng nói tôi là tên háo sắc, hơn nữa còn bảo toàn công ty đều biết cả. Nhưng từ lần tôi chắn cho cô ấy cái ống bút thủy tinh thì cô ấy thay đổi cách nhìn với tôi sao? Thôi đi ạ, cô ấy không hiểu nhầm là tôi cảm ơn trời phật rồi, khi cô ấy đẩy cửa vào thì vừa đúng lúc nhìn thấy tôi cởi giày cao gót và tất của Lâm ma nữ.
Ánh mắt Hà Khả lấp lánh: “Anh n đẹp trai có uống không? Không uống thì tôi đi đây!”
Nói rồi cô ấy đứng dậy đi ra cửa, Hà Khả có làn da trắng mịn, mặc chiếc váy thắt eo màu xanh ngọc dài đến đầu gối, nhìn tựa nụ hoa e ấp, tinh tế mà xinh đẹp.
Tôi không nghĩ nhiều lập tức đuổi theo, ra đến cửa, tôi nói: “Xin lỗi, nhiều người mời rượu quá tôi không chống đỡ nổi nên mới bỏ quên mất cô… Hay là quay lại tôi không uống với ai nữa, uống với mình cô thôi.”
“Nhiều người mời quá? Không thể chống đỡ? Quên mất tôi? Được, anh Ân đẹp trai, vậy tôi hỏi anh, cả tối nay mắt anh nhìn vào đâu?” Hà Khả khẽ cười, hỏi.
Tôi gãi đầu: “Chắc là ở ly rượu.”
Hà Khả tiến sát tôi cười tinh quái: “Vẫn muốn quay lại à? Quay lại làm gì? Không nỡ xa à?”
“Không nỡ cái gì chứ?” Tôi giả vờ ngốc.
“Bạch Khiết!” Hà Khả gọi với ra đằng sau tôi.
Tôi lập tức quay đầu lại, chết, mắc mưu rồi. Chiêu này tôi dùng suốt thế mà bị dính của người khác.
“Anh Ân đẹp trai, sao không giả vờ tiếp đi?” Hà Khả cười.
“Ừ, mắt tôi đều nhìn Bạch Khiết, không chỉ mắt mà tim tôi cũng hướng về cô ấy!” Tôi nói thật lòng.
“Tôi biết ngay mà! Hơn nữa tôi còn nhận ra chắc chắn là anh vì cô ấy mà tổn thương đến mức khắc cốt ghi tâm, ăn không ngon ngủ không yên, hết thuốc chữa rồi!”
“Đúng, đúng hết! Tôi vô cùng ức chế, ban đầu mới quen tôi toàn gọi chị này chị nọ, hồi đó tuy suy nghĩ chưa rõ ràng nhưng chỉ là vì muốn được thường xuyên gặp gỡ nói chuyện với Bạch Khiết mà thôi, chứ tôi tự biết mình không thể có cô ấy.
Tôi cũng rất thích Sa Chức, nhưng dù sao thì điều đó cũng quá thiếu thực tế. Trò chơi chàng nghèo nàng giàu ban đầu luôn luôn tốt đẹp, nhưng cuối cùng đều kết thúc bi thảm. Hồi mới bắt đầu với Sa Chức, tôi và cô ấy đều có thể nhìn ra được kết cục thê thảm, vậy thì hà tất phải cố gắng? Chi bằng cả hai hãy để lại cho nhau những hồi ức đẹp đẽ.
Giờ gặp lại Bạch Khiết, chỉ một cái nhìn thoáng qua của cô ấy đã khuấy lên thứ tình cảm tôi từng chôn sâu dưới đáy trái tim…
“Sao cô lại hỏi tôi những điều này?” Tôi hỏi Hà Khả.
“Không được hỏi sao?” Không hổ là thư ký của tổng giám, gương mặt đẹp như hoa như ngọc, khi nói cũng rất tự tin ưỡn ngực ngẩng cao đầu. “Lâm tổng giám muốn tôi chuyển lời, nói cho anh một tháng để học tập, sau một tháng nếu sát hạch không đạt thì tự cuốn gói đi! Đó là nguyên văn lời chị ấy… Nói chung, anh hãy làm cho tốt!”
“Ừm, cũng phải cảm ơn cô ấy trước… Hà Khả, tôi muốn giải thích với cô một chuyện.” Tôi cũng không biết tại sao phải làm rõ với cô ấy, chỉ là không muốn cô ấy hiểu nhầm. “Hôm đó Lâm tổng giám đá tôi, tôi thật sự không cố ý cởi tất của cô ấy…”
“Tôi biết rồi!”
“Á, cô ấy nói à?”
“Hì hì, tôi nhìn hai người lâu rồi. Anh đừng hiểu nhầm tôi muốn nhìn trộm gì, chỉ là nghe thấy tiếng chị Lâm quát tháo tôi muốn xem có chuyện gì. Vừa hay nhìn thấy cảnh suýt nữa anh bị chị ấy cho tuyệt giống luôn…” Hà Khả vừa nói vừa cười khúc khích. Nói xong ánh mắt liếc một cái: “Này, người ta đang đợi kìa, tôi không chiếm dụng thời gian của anh nữa, bye bye!”
Tôi quay lại thì thấy Bạch Khiết hai tay cầm túi nhìn tôi.
Tôi không nói gì quay người đi. Bạch Khiết đuổi theo: “Ân Nhiên, tôi biết cậu giận tôi, tôi có lỗi với cậu. Rất nhiều lần tôi muốn gọi cho cậu nhưng lại thấy vô cùng hổ thẹn, cậu có thể tha lỗi cho tôi không?”
Tôi biết là mình không thể thoát khỏi sự mê hoặc của tình yêu, tôi dừng lại. Khi làm ở phòng tổng hợp, tôi lúc nào cũng tìm cớ để đi qua văn phòng của Bạch Khiết. Ngày nào tôi cũng thấy gương mặt nghiêng thanh tú của cô ấy, nếu có ánh nắng chiếu vào sẽ xuyên qua mái tóc, đẹ