Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342384
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2384 lượt.
ời đều hô lên: “Giao bôi! Giao bôi! Giao bôi…”
Nữ đồng nghiệp đó không hề bối rối, cùng tôi uống ba ly rượu giao bôi, mọi người vỗ tay hoan hô, hò hét ầm ĩ: “Thêm ba ly nữa! Hay là bón bằng miệng đi!”
Chỉ đùa thôi, ai biết được cô ấy có cho là thật không? Tôi uống một ngụm ngậm trong miệng rồi tiến lại gần…
Đương nhiên cô ấy không muốn làm chuyện đó, chỉ khách sáo nói một câu chúc mừng, cụng ly một cái là xong.
Đến lượt Bạch Khiết chúc mừng thì tôi giả vờ như uống say quá rồi, ngã ra ghế: “Tôi… không … xong rồi…” Sau đó tôi ghé sát tai Hoàng Kiến Nhân hỏi: “Cô ấy chỉ là nhân viên của bộ phận tiêu thụ, sao lại…”
“Bạch Khiết á? Có lẽ cậu không biết, Bạch Khiết là giám đốc nội vụ của bộ phận kinh doanh lâu rồi. Chức vụ của cô ấy còn cao hơn tôi ấy, nhưng sao so được với chức phó ban tổng hợp của cậu?”
Mạc Hoài Nhân cũng ghé lại nói: “Chú em, trước đây chúng ta vì người phụ nữ này mà đánh nhau sứt đầu mẻ trán, thực sự là không đáng! Người phụ nữ ‘vạn nhân mê’ thì đều là vạn nhân cưỡi! Chiếm được cô ta cũng chẳng có ý nghĩa gì, còn khiến anh em ta đánh nhau vỡ đầu. Anh đây một lần nữa xin lỗi chú!” Nói rồi hắn ta uống cạn cốc.
Tôi vội đáp lại hắn một ly: “Trưởng ban Mạc, anh làm thế khiến tôi tổn thọ đấy…”
Mạc Hoài Nhân cười dâm dê: “Chú em, có lẽ bây giờ mà cậu ra tay thì chắc chắn sẽ cưỡi được cô ta!”
Tôi nín nhịn, mẹ kiếp, tên này ăn nói quá khó nghe!
Cảm giác về Bạch Khiết chính là một người phụ nữ hoàn hảo, mỗi hành động đều toát lên vẻ nho nhã ung dung, cô nâng cốc cười với tôi: “Chúc mừng anh, phó ban n.”
Tôi cũng chạm cốc với cô ấy: “Cảm ơn lời chúc của giám đốc Bạch!” Rồi ghé sát tai cô ấy hỏi nhỏ: “Giám đốc Bạch, tôi muốn thỉnh giáo một chút, có phải cứ người đàn ông có khí chất, phong độ, hành động nho nhã, mặc đồ hiệu đều là người tốt, còn những người ăn mặc tuềnh toàng, đặc biệt là mặc áo phông sát người và quần bộ đội đều là người xấu?”
Cô ấy đỏ mặt, cúi đầu không nói gì, uống hết ly rượu. Dáng vẻ thẹn thùng như trăng nấp sau những tầng mây, với dung mạo đoan trang và khí chất nho nhã cổ điển riêng có, cô ấy chỉ khẽ cười thôi cũng đủ khiến tôi thất điên bát đảo, chẳng có chút khả năng phản kháng. Lần đó, cô ấy cương quyết tuyệt giao với tôi, cũng là nhẹ nhàng quay người bước đi, để lại một mình tôi trống trải, trời đất tối sầm lại.
“Ân Nhiên, uống đi chứ!” Rất nhiều người nhắc tôi mới bừng tỉnh.
“Ngại quá… tôi hơi nhức đầu.” Tôi che dấu sự thất lễ của mình.
Rồi Đàm Đào Sênh cũng tới, nói vài lời sáo rỗng xong, kính tôi và Mạc Hoài Nhân mỗi người một ly rồi vội vàng bỏ đi.
Tôi vẫn nhìn thấy nụ cười ngấm ngầm giữa Đàm Đào Sênh và Mạc Hoài Nhân. Hai tay này, trước đây quan hệ tốt thế giờ lại giả vờ bất hòa sao? Phó tổng giám Tào bị Lý Bình Nhi đập vỡ đầu liệu có thông minh hơn không?
“Lão Hoàng, giờ Đàm Đào Sênh làm gì ở công ty?” Tôi hỏi Hoàng Kiến Nhân.
“Phó tổng thư ký, aiz, người ta bay cao rồi, không còn cùng hội với những người như chúng ta nữa. Người ta cùng phó tổng giám Tào đi công cán khắp nơi, uy phong lắm!” Khả năng diễn xuất của Hoàng Kiến Nhân kém hơn Mạc Hoài Nhân nhiều, chỉ cần nhìn là biết nói láo.
Nhìn đám người uống ngàn ly là có thể lên núi bắt rồng xuống biển giết cá kình, tôi giả vờ say, không giả vờ thì chết chắc. Tôi biết mình trước nay rượu vào là lời ra, không cẩn thận để lộ điều gì thì không phải chuyện đùa đâu.
Mạc Hoài Nhân vui hơn tôi nhiều, quàng một tay lên vai tôi: “Chú em này… Nghe nói, nghe tôi nói… trong công ty có rất nhiều người bất mãn việc cậu ngồi lên vị trí này! Nhân viên kỳ cựu nói, khi họ mở rộng giang sơn thì cậu vẫn là chất lỏng, dựa vào cái gì mà cậu ngồi ngang hàng với họ…”
Ý Mạc Hoài Nhân là, nếu không có mấy người bọn chúng nâng đỡ thì tôi khó lòng mở mày mở mặt, dù có thăng chức nhưng nếu không có chúng giúp đỡ thì cũng vô ích thôi.
“Cảm ơn Mạc đại ca!” Tôi nắm lấy hai tay của hắn lắc.
“Sau này có dự tính gì không…” Hắn hỏi vậy là có ý gì?
“Thăng quan rồi thì đương nhiên phải kiếm tiền! Nếu không thì sao có thể lăn lộn cùng Mạc đại ca? Còn nữa…” Tôi chỉ Bạch Khiết.
“Tốt, có chí hướng! Cậu nghe tôi này! Chỉ cần cậu có tiền, có tiền mua tiên cũng được! Chỉ cần có tiền, đừng nói Bạch Khiết, ngay mẹ của Bạch Khiết cũng có thể bắn hạ!”
“Ừm, vậy tôi bắn hạ Bạch Khiết, anh bắn hạ mẹ cô ấy, làm bố chồng tôi đi!” Tôi ra sức vỗ vai Mạc Hoài Nhân cười nói.
“Được được được, ý kiến không tồi…”
Phụ nữ đẹp nhất không phải khi họ làm điệu làm dáng mê hoặc đàn ông, mà là khi họ trầm tư, đàn ông chủ động ngắm nhìn họ. Bạch Khiết lặng lẽ ngồi đối diện tôi, rất nhiều người đã về, tôi nghĩ cô ấy đang đợi tôi. Mạc Hoài Nhân từng có ý đồ với Bạch Khiết, nhưng cô ấy thề chết tự vệ, đương nhiên hắn ta chẳng sơ múi được gì. Giờ dù hắn có ấm ức thế nào cũng không muốn lãng phí thời gian với cô ấy nữa, huống hồ hắn cũng biết tôi thích Bạch Khiết, không muốn đắc tội với tôi, ôm một cô gái có thân hình nảy nở rời đi.
Những người còn lại có bao nhiêu người tỉnh táo chứ?
Bạch Khiết nhẹ nhàng ti