XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342368

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2368 lượt.

ng màng: “A lô, ai vậy ạ?”
“Chào cô Trần, tôi ở phòng nhân sự công ty viễn thông Ức Vạn. Tôi đọc được hồ sơ tìm việc của cô trên mạng, bộ phận kho công ty chúng tôi đang tuyển người, cô có thể đến phòng họp tầng một công ty để phỏng vấn không?” Tôi nói nhanh, đợi bên kia trả lời.
Tôi nghĩ, với người đang vội tìm việc thì chắc chắn sẽ nhận lời ngay. Ai ngờ cô Trần Vũ Hàn này lại nói: “Cái gì? Bộ phận kho? Xin lỗi, tôi không đi đâu!”
Cái gì… Tôi cầu xin cô đến làm việc chắc?
Cũng có thể cô ấy tìm được việc rồi nên mới từ chối. Nhưng cũng có thể khi nghe đến làm việc ở kho, ấn tượng của cô ấy là sự bẩn thỉu. Rất nhiều nam sinh viên cũng coi thường công việc này chứ đừng nói một cô gái. Vậy thì tôi không giúp được Bạch Khiết rồi. Tôi biết Bạch Khiết không hề thích tôi, nhưng tôi giúp cô ấy như vậy, trong lòng cô ấy sẽ cảm kích, dần dần sẽ thay đổi cách nhìn về tôi, cuối cùng chưa biết chừng sẽ thích tôi. 
Nghĩ thế tôi lại gọi cho Trần Vũ Hàn, nếu cô ấy nhận thì tôi giả vờ “Sao tự nhiên lại bị ngắt nhỉ?” Được, cứ thế đi.
Nhưng di động của tôi reo trước, Trần Vũ Hàn gọi: “Là anh phỏng vấn à?”
Sao lại hỏi vậy? Tôi quen cô à? “Đúng vậy.” Vốn dĩ chỉ có tôi phỏng vấn bọn họ.
“Mấy giờ?”
“Chín giờ bắt đầu, đừng đến muộn nhé!”
Chuyện tiếp theo là biểu diễn rồi, gọi một đám người đến nhưng thực tế cả hai vị trí đều có người rồi, làm vậy chỉ để che mắt người khác mà thôi. Vì dù sao làm bừa mà để bên trên biết được thì rắc rối to.
A Tín cũng thay một bộ quần áo chính quy chỉnh tề, ngồi cùng tôi trong phòng họp. Lâm Tịch cũng thật coi trọng tôi, yên tâm để mặc một mình tôi lo liệu cho cái kho này…
Cưỡi ngựa xem hoa một lúc, đến lượt An Lan chỉ hỏi vài câu là OK. Nhưng…
Cô gái này… hình như từng gặp ở đâu, đôi mắt phượng điên đảo chúng sinh, chính là cô ấy! Tối hôm thác loạn cùng Mạc Hoài Nhân, chính là người đẹp băng giá có đôi mắt phượng. Cô ấy nhìn tôi không chút biểu cảm, A Tín nói với cô ấy: “Mời ngồi, cô hãy giới thiệu qua về mình, tên, tuổi, tốt nghiệp trường nào, quê quán…”
“Trần Vũ Hàn.”
Tay tôi run lên, cây bút rơi xuống gầm bàn. Cô ấy lạnh lùng nhìn tôi, cúi xuống nhặt bút nhưng hai mắt vẫn nhìn tôi. Trần Vũ Hàn, thế giới này thật nhỏ bé, gặp nhau trong biển người mênh mông, rẽ một góc khác là gặp lại. Thế thì dễ rồi, Trần Vũ Hàn. Khi Bạch Khiết nhờ tôi còn sợ Trần Vũ Hàn xấu xí, tuyển vào sẽ bị cấp trên nói này nọ. Công ty nào cũng khó tránh khỏi việc tuyển người qua dung mạo. Ai ngờ Trần Vũ Hàn lại là…
“Không ngờ lại gặp em ở đây.” Tôi nói.
“Tôi không muốn đến, nhưng nhận ra giọng anh.” Ánh mắt cô ấy vẫn mơ màng như thế, tựa như đang mê hoặc, lại cũng giống như đang dốc bầu tâm sự… Nói chung là rất phức tạp.
Đúng rồi, cô ấy… là gái bao. Cô ấy đồng ý làm quản kho sao? “Anh không biết là em, nhưng anh vẫn muốn hỏi, em có đồng ý làm việc này không, quản kho.”
“Sao anh biết tôi thích hợp với công việc này?” Cô ấy hỏi ngược lại.
“Điều này…” Cả quá trình phỏng vấn đều rất cẩn thận, lúc này mới biết mình lỡ lời rồi.
“Khi nào có thể đi làm? Cô ấy lãnh đạm hỏi, rất đúng mực, đầy tự tin. Có lẽ cô ấy đã nhận ra tôi cho cô ấy cơ hội.
“Trước tám giờ sáng thứ hai, đưa cho anh bản phô tô sơ yếu lý lịch và chứng minh thư.” Đến lúc đó nộp hồ sơ của An Lan và cô ấy là xong… “Cảm ơn, tạm biệt!” Cô ấy quay người, cúi đầu đi chầm chậm từng bước.
Cứ nghĩ tới việc sau này được thường xuyên gặp mặt người đẹp mắt phượng này là tôi lại thấy vui. Nhưng công việc kia cô ấy có cần nữa không?
Công việc ở kho không có ngày nghỉ, thứ bảy chủ nhật vẫn phải có người có mặt. A Tín kiểm hàng xong ngồi ở bàn làm việc đọc tiểu thuyết, miệng lẩm nhẩm: “Truyện này viết thật đặc sắc.”
Tôi nói với cậu ấy: “Nhưng cuộc sống luôn đặc sắc hơn tiểu thuyết, cuộc đời con người chính là một vở kịch, cậu thấy có phải không?”
“Lão đại, kiếp này anh chính là người tốt nhất mà em gặp. Nếu không có anh có lẽ em và em gái vẫn còn nhặt rác. Em và em gái ở thành phố này chỉ có nhau để nương tựa, thật khủng hoảng và bất lực biết bao. Gặp anh, anh đã đem đến sự ấm áp, điều xa xỉ nhất với bọn em.” A Tín nói mà nước mắt rưng rưng.
“Cậu đừng như vậy, A Tín. Chỉ là chuyện nhỏ thôi. Tuần sau tôi báo cáo lên trên, sau khi có chỉ tiêu thì bảo em cậu chuyển vào mà ở.” Nhắc đến nhà tập thể tôi nhớ đến Trần Vũ Hàn. Trần Vũ Hàn không có nơi nương tựa, có khi nào tôi cũng chuẩn bị cho cô ấy một căn?
Nghĩ vậy tôi liền gọi cho Mạc Hoài Nhân hẹn ra ngoài uống trà chiều.
Trong khách sạn, tôi rót cho Mạc Hoài Nhân thứ “thuốc xanh” tráng dương, cường thân kiện thể, Mạc Hoài Nhân cười nhìn tôi: “Ồ, hối lộ à! Hôm nay tôi còn đang suy nghĩ xem nên đi đâu giết thời gian, vừa hay cậu lại gọi điện tới.”
Tôi gọi vài món, châm thuốc cho Mạc Hoài Nhân: “Mạc đại ca, người ta vẫn nói đời người có bốn mối quan hệ gắn bó nhất, chiến hữu cùng vác súng, đồng môn cùng học, cùng tham ô, cùng bao gái. Chúng ta còn thiếu điều gì nữa? Giờ chúng ta là chiến hữu keo sơn rồi! Không thường xuyên liên lạc thì tình cảm sẽ thà