Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342376

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.

nh ra thế nào chứ?”
“Nói rất hay, tôi thích! Đúng rồi, hình như kho các cậu không có ngày nghỉ đúng không?”
“Đúng vậy. Nhưng tôi là lãnh đạo, anh nhìn lão Hoàng đấy, thật tiêu dao biết bao! Tôi cũng không thể tụt lại phía sau mọi người được, không biết cách hưởng thụ thì coi như sống phí hoài. Nào, Mạc đại ca, chén này anh không thể từ chối. Cảm ơn anh đã bồi dưỡng và chiếu cố, không có anh thì sẽ không có Ân Nhiên của hôm nay. Sau này anh phải cất nhắc nhiều thằng em này đấy!” Nịnh nọt không mất tiền lại khiến người khác vui vẻ, rất đáng!
“Ân Nhiên, không phải chỉ một chức phó ban tổng hợp một tháng mấy nghìn mà đã khiến cậu hài lòng rồi đấy chứ?” Mạc Hoài Nhân nói đầy ẩn ý.
“Ân Nhiên không hiểu, mong Mạc đại ca chỉ giáo.” Lão cáo già, mau nói kế hoạch đi.
“Tôi tính giúp cậu thế này, giờ cậu kiêm nhiệm hai chức, lại không phải nghiệp vụ gì nên đương nhiên không có trích phần trăm, chỉ có lương mà thôi. Tôi tính nhiều nhất một tháng cậu được tám nghìn, một năm chưa đến mười vạn, coi như mình cậu tiêu. Sau một năm, cậu nghĩ mình còn lại được mấy vạn? Rồi cậu muốn mua xe, thời buổi này không có con xe trên hai chục vạn liệu cậu có dám ra ngoài không? Mua xe cậu phải vất vả ba năm trở lên. Muốn mua nhà càng chật vật hơn. Vật lộn năm năm chưa chắc đã đủ tiền mua một căn tử tế.”
“Đúng đúng đúng, không biết Mạc đại ca có con đường tắt nào khiến chúng ta nhanh thăng quan phát tài lại nhanh có nhà có xe không? Mạc đại ca, anh cũng biết đấy, tôi thích… Bạch Khiết. Nhưng người ta tốt xấu gì cũng có nhà, tôi có chút lương như vậy, căn bản là người ta không thèm để mắt đến… bị nhấn chìm trong đoàn người theo đuổi người ta, tôi lo lắm…” Tôi tự nhiên nhận ra sao mình lại biết ăn nói thế nhỉ?
“Tôi biết cậu có âm mưu mà! Cứ từ từ, cơ hội nhiều lắm, chỉ xem cậu có hết lòng theo tôi không thôi.” Quả nhiên chúng có âm mưu.
“Mạc đại ca, anh yên tâm. Ân đức này của anh Ân Nhiên sẽ khắc cốt ghi tâm mãi mãi không bao giờ quên!”
“Được được, nói hay lắm! Thằng nhóc cậu càng ngày càng biết ăn nói, hôm nay tôi rất vui! Vốn định để tinh thần tối nay tìm cô em chơi bời tí, nhưng giờ tôi hủy kế hoạch, chúng ta cùng uống, không say không về!” Mạc Hoài Nhân hưng phấn nâng ly rượu lên: “Bé quá, đổi bát đi!”
Lúc hắn ta đã ngất ngư men rượu, tôi hỏi: “Mạc đại ca, tiểu đệ có chuyện này muốn nói.”
“Nói đi.”
“Mạc đại ca còn nhớ tối hôm đi tìm gái Nga không?”
“Sao lại không nhớ? Làm sao? Ồ… tiểu quỷ nhà cậu vẫn còn nhớ tâm nguyện chưa được thực hiện đó hả? Yên tâm, đêm nay chúng ta đi tìm! À không… nghe nói gái Ukraine là xinh nhất, tôi sẽ tìm Ukraine! Mấy giờ rồi?” Lão già háo sắc.
“Không không, không phải vậy, Mạc đại ca. Cô gái uống cùng tôi tối đó ấy, người đẹp mắt phượng ấy, anh nhớ không? Cô ấy đến phỏng vấn ở công ty mình, tôi mềm lòng nhận cô ấy vào. Chuyện này Mạc đại ca phải lượng thứ cho tôi nhé.” Chuyện này tôi không định giấu Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân, cũng không thể giấu được. Hoàng Kiến Nhân là trưởng ban của bộ phận kho, hắn ta xuống thấy Trần Vũ Hàn là nhận ra ngay mà. Dù sao hai tên này đang muốn lấy lòng tôi, nhất định chúng sẽ giúp.
“Mạc đại ca hiểu rồi. Cậu cũng thật thông minh, trước khi hạ gục được Bạch Khiết, cậu sẽ không như nàng Vương Bảo Xuyến chờ chồng mười tám năm, mà đánh hạ mỹ nhân mắt phượng kia trước! Aiz, hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy!” Mạc Hoài Nhân cười dâm đãng. “Yên tâm đi, chuyện này bọn tôi sẽ tuyệt đối giữ bí mật. À đúng rồi, phòng tổng hợp chúng ta cũng thiếu người, cô nương xinh đẹp như thế để cô ấy làm việc ở kho có phải hơi thiệt thòi không?”
“Mạc đại ca… lẽ nào anh không biết, cô ấy không thể lộ diện được. Để người khác biết thân phận của cô ấy thì có yên được không?” Mạc Hoài Nhân đúng thật tận tình tận nghĩa với tôi, nghĩ việc hắn tốt với tôi như vậy, nghĩ sau này phải tàn sát lẫn nhau, thật là không nỡ xuống tay.
“Yên tâm, chỉ cần cậu khuyên cô ấy không ở đó nữa, dù có người nhận ra thì làm gì được chứ?” Điều này cũng có lý, có thể suy nghĩ. Hắn vỗ đùi đánh đét: “Thế này đi! Để cô ấy làm ở kho mấy ngày, rồi tôi đi sắp xếp, cô ấy muốn đến phòng nghiệp vụ hay tổng hợp cũng được, tùy!”
“Cảm ơn, cảm ơn đại ca! À đúng rồi Mạc đại ca, nhà tập thể của bộ phận tiêu thụ chúng ta sắp xếp thế nào vậy?”
“Phòng khoảng ba chục mét vuông, phòng đơn, có nhà vệ sinh và bếp riêng. Có hơi nhỏ, vì trước đây là nhà dân mà, hồi đó nhà này cho những người thu nhập thấp thuê. Giờ chúng ta mua lại, cải tạo lại đúng là có đẹp hơn nhưng diện tích thì không thể thay đổi được. Lãnh đạo công ty, ví dụ như tôi với cậu mỗi người một chỉ tiêu. Kiêm nhiều chức cũng chỉ được tính một suất, trong các phòng ban cũng có chỉ tiêu, ưu tiên cho các phòng ban quan trọng và người có cống hiến cho công ty. Tôi xem qua rồi, bộ phận kho của cậu chỉ có một chỉ tiêu của trưởng ban Hoàng Kiến Nhân, phó ban chức vụ quá nhỏ. Nhưng cậu là phó ban tổng hợp, cũng được một căn.”
“Ừm, là thế này… Mạc đại ca, tôi còn cần một căn nữa, có được không?”
“Cái này… không có cách nào đâu, s