Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342377
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2377 lượt.
ố lượng có hạn, người bộ phận tiêu thụ lại đông. Mọi người vì một căn nhà tập thể mà tranh giành ác liệt lắm, tuy tôi là lãnh đạo nhưng cũng không thể làm bừa được…”
“Aiz…” Tôi khẽ thở dài. Chỉ được một căn, nói vậy là Trần Vũ Hàn và An Lan phải ở cùng nhau rồi?
“Nhưng mà… tôi cũng có thể lấy một căn. Chỉ là rắc rối lắm…” Mạc Hoài Nhân nhíu mày.
“Mạc đại ca, vậy thì thôi.”
“Không sao, anh đây đã nói lấy được là sẽ lấy được! Chúng ta là gì chứ? Anh em tốt mà đúng không?” Mạc Hoài Nhân cười cầm bát lên kính tôi một cái, uống một ngụm rồi hỏi vấn đề chính: “Nghe nói cậu quản lý rất tốt cả một cái kho to oành, ngay Vương tổng cũng phải nhìn cậu bằng đôi mắt khác, nhân viên như chúng ta đều đau đầu vì Vương tổng mà. Vương tổng đặt trách nhiệm nặng nề này lên vai cậu, không biết ông ấy đã nói những gì?”
Tôi vội làm như không hiểu: “Nhiệm vụ nặng nề đâu có nằm trên vai tôi, đều là trưởng ban Hoàng Kiến Nhân quyết định mà! Tôi chỉ phụ trách trông coi hàng thôi.”
“Ân Nhiên, bộ phận kho này tuy nhỏ, nhưng kho hàng là nơi trọng yếu. Chắc chắn Vương tổng rất tin tưởng cậu, ha ha ha… Nói thẳng vậy nhé, anh đây lấy lòng cậu thế này cũng là để tiếp cận với Vương tổng.” Mẹ kiếp tay này cũng thật biết đưa đẩy.
“Đúng là Vương tổng bảo tôi trông coi kho hàng, hôm đó ông ấy mời tôi đến bảo là sẽ tăng lương, thế là tôi đến. Ngoài ra ông ấy bảo nếu kho thiếu thứ gì thì tôi phải đền gấp mười lần… Ông ấy còn nói trả lương mấy nghìn cho tôi, đủ để thuê mấy bảo vệ ấy chứ, cũng có ý nhắc nhở tôi đừng có phúc mà không biết hưởng…” Tôi vừa nói vừa giả vờ khinh thường Vương Hoa Sơn.
“Mấy nghìn thì làm được gì chứ? Ha ha… mấy bộ quần áo trên người cậu không phải người thường là mặc được đâu, có phải Vương tổng đã quan tâm ở mặt nào khác rồi không?” Mạc Hoài Nhân sớm đã hoài nghi giá trị mấy bộ quần áo của tôi rồi.
“Nếu Vương tổng tốt với tôi như thế thì hàng ngày tôi không cần ra khỏi kho, thành người trũi hơn cả chuột trũi rồi! Mấy bộ này không phải để thể hiện ra vẻ một chút trước mặt Bạch Khiết sao? Vừa trở về Ức Vạn là tôi tiêu hết tiền tiết kiệm mua mấy bộ này, giờ nợ nần chồng chất kia kìa. Có làm đến năm sau chưa chắc đã trả hết…”
Mạc Hoài Nhân càng nghe càng vui, hắn ta cũng không nói thẳng thắn với tôi, chỉ lòng vòng hỏi xem tôi có muốn phát tài không. Cuối cùng hắn say, tôi cũng giả vờ say, dìu hắn lên taxi…
Không ngờ một bữa rượu uống từ chiều đến tối mịt.
Khi đi uống tôi để điện thoại chế độ im lặng, một người phụ nữ nào đó gọi liên tục cho tôi, tôi gọi lại: “Có chuyện gì?”
Bạch Khiết, hỏi chuyện liên quan đến mình nhưng giọng điệu lãnh đạm như chuyện của người khác vậy: “Tôi biết tôi rất phiền phức, nhưng tôi thật sự hy vọng cậu có thể giúp tôi.”
“Giúp thế nào?” Bạch Khiết vẫn chưa biết chuyện đó sáng nay đã xong rồi.
“Ân Nhiên, tôi đã làm xong bữa tối, cậu qua đây ăn với tôi rồi nói chuyện được không?”
“Mấy giờ rồi mà chị giờ mới làm cơm?”
“Tám giờ.”
“Ồ.”
Người phụ nữ của gia đình dịu dàng nhã nhặn xinh đẹp này mà là vợ tôi thì dù có bắt ngày nào cũng phải bò ra lau sàn tôi cũng vui lòng. Bạch Khiết mở một chai rượu vang, rót cho tôi một ly: “Cậu đừng hút thuốc nữa, ăn đi!”
“Tôi vừa ăn rồi.” Tôi cứ ngồi im hút thuốc nhìn cô ấy.
“Vậy thì cậu uống chút rượu đi. Tối qua thật ngại quá, để cậu cười chê rồi.” Tôi bỗng nhận ra lông mi của Bạch Khiết rất dài.
Tuy không giống những người phụ nữ khác cứ lông mi dài là lẳng lơ, nhưng hàng mi của cô ấy chớp chớp, người ta rất dễ rơi vào thế giới của cô ấy, tim đập thình thịch.
“Tôi mới để chị chê cười, tôi giả dối hơn chị nhiều, rõ ràng trong lòng muốn nhưng lại không dám làm, rõ ràng yêu nhưng lại không dám nói, rõ ràng không nỡ nhìn chị khóc nhưng lại không dám lau nước mắt cho chị, rõ ràng không muốn từ chối nhưng miệng lại nói cứng.”
“Tôi không làm điều ác sao? Tôi hại chết hai người, còn hại một người sống không bằng chết… Như thế không phải điều ác sao?” Bạch Khiết nắm chặt tay tôi hỏi.
“Sao chị lại làm điều ác chứ? Chị Bạch, chị nghĩ mà xem, nếu gặp trường hợp như chị có ai là không báo cảnh sát chứ? Bọn chúng lừa của người khác mấy trăm vạn, chúng hại còn ít người sao? Cũng không biết có bao nhiêu gia đình vì chúng mà vợ con ly tán, nhà tan cửa nát. Sớm muộn gì chúng cũng phải gặp ngày đó, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi. Chị có biết mình đã cứu bao nhiêu người không?”
Tay cô ấy run lên: “Tôi cũng luôn an ủi chính mình như vậy, nhưng cứ nhắm mắt lại là tôi lại nghĩ đến chuyện đó, đêm ngủ tôi lại gặp ác mộng… Thật sự tôi không thể thoát khỏi cái bóng đen ấy, tôi khó chịu lắm…” Hai hàng nước mắt long lanh chảy xuống gò má trắng mịn, hàng lông mày chau lại như có tầng mây đen bao phủ, đôi môi run rẩy. Câu thơ trong “Trường hận ca” của Bạch Cư Dị: “Lệ dàn mặt ngọc lưa thưa, cành lê hoa trĩu hạt mưa xuân dầm”
Không phải nói cô ấy lúc này sao?
Gương mặt đó quả thực đẹp đến ngạt thở, khiến người khác không dám nhìn gần, cộng với thân t