Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342364
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2364 lượt.
hể kia, trên thế gian này thật sự hiếm ai kháng cự lại được. Chiếc váy dài màu tím khiến cô ấy tựa đóa hoa mẫu đơn cao quý mà sầu thương.
Đến tận bây giờ tôi mới có dũng khí và tư cách để ôm cô ấy vào lòng, Bạch Khiết khóc trong lòng tôi một lúc, rồi ngồi lên cầm ly rượu, quệt nước mắt đi: “n Nhiên, nào, tôi cảm ơn cậu!” Hàng lông mày tựa lá liễu mùa xuân ẩn chứa nỗi sầu hận, gương mặt tựa hoa đào tháng ba che dấu một nỗi tâm tình.
Trái tim không an phận của tôi đập thình thình, Bạch Khiết và tôi liệu có thực tế không? Nhìn quanh căn nhà một lượt, tôi nản lòng. Người ta vừa biết tôi đến từ nông thôn, chẳng có nổi căn nhà là chạy còn không kịp…
Tình yêu giữa nam và nữ phải được xây dựng trên cơ sở người đàn ông đứng trước người phụ nữ phải đủ mạnh mẽ và có ưu thế. Sự mạnh mẽ và ưu thế đó vừa thể hiện ở tuổi tác, chiều cao, sức khỏe, càng thể hiện rõ hơn ở quyền thế, tiền bạc và tư tưởng. Nếu trước mặt người phụ nữ mình yêu mà người đàn ông luôn cảm thấy tự ti, xấu hổ, ham muốn chinh phục của giống đực không thể bộc lộ, anh ta sẽ nảy sinh cảm giác bất an, thậm chí bị “liệt dương” cả về tâm lý và sinh lý, từ đó không thể ngẩng đầu lên được.
Vì thế từ xưa đến nay, đàn ông đều chọn bạn đời theo tiêu chuẩn: ít tuổi hơn mình, thấp hơn mình, trình độ thấp hơn mình, thu nhập ít hơn mình...
Nghĩ vậy tôi thầm cổ vũ mình: Rồi sẽ có ngày tôi sẽ có được cô ấy với tư thế cao hơn.
“Đúng rồi, chị Bạch, tôi định cho Trần Vũ Hàn làm ở phòng nghiệp vụ hoặc tổng hợp. Dù sao thì ở kho cũng không thích hợp lắm với cô gái cao ngạo như cô ấy, lương lại thấp, nhỡ làm được một thời gian cô ấy lại mất kiên nhẫn. Nhưng mà tôi lại sợ cô ấy gặp chị.”
“Thật không? Thật là được chứ? Cũng không sao, tôi có thể từ chức…”
“Từ chức?” Bạch Khiết mà từ chức thì tôi còn hứng thú gì làm ở phòng tổng hợp nữa?
“Ân Nhiên, việc này vất vả cho cậu rồi. À, tôi cũng sẽ nhận một căn nhà tập thể, tôi sẽ nhường cho cô ấy, cậu sắp xếp nhé!”
“Chị từ chức thì còn chỉ tiêu sao? Tôi đã chuẩn bị cho cô ấy xong rồi. Còn công việc, chị cũng không cần từ chức, để cô ấy làm việc ở tầng khác là được.” Làm lãnh đạo thật tốt, muốn làm gì cấp dưới cũng được.
“Cậu nhường tiêu chuẩn của mình cho cô ấy?”
“Cứ coi là thế đi. Tôi cũng không thể rời khỏi kho được.” A Tín và tôi, dù là lúc nào cũng phải ở kho trông coi. Có khi rời khỏi kho một đêm là tôi không thể yên tâm nổi.
“Ân Nhiên, cậu nói đi, có phải Mạc Hoài Nhân giúp cậu không?”
“Coi là vậy, không có bọn chúng thì giờ tôi cũng không được thế này.”
“Ân Nhiên, cậu nghe tôi, qua lại với chúng phải có chừng mực, chúng không có ý đồ tốt với công ty. Tôi sợ cậu theo chúng sẽ sa chân xuống bùn…”
“Trước đây tôi mới sống trong bùn, giờ mặc kệ bùn lầy gì, có cái gì bẩn hơn nữa được sao?”
Bạch Khiết cũng uống không ít, gò má đỏ ửng lên, ánh đèn vàng nhạt chiếu lên gương mặt cô ấy toát lên vẻ đẹp hoa nhường nguyệt thẹn. Tôi không khống chế được bản thân, nhoài người tới định hôn cô ấy, không cẩn thận gạt phải chai rượu rơi xuống vỡ tan. Tôi cũng mặc kệ, khi sắp chạm vào đôi môi hồng ướt át kia, Bạch Khiết tránh ánh mắt của tôi, tay khẽ vuốt tóc mái. Động tác quen thuộc này… tôi nhớ rồi, trước đây cô ấy từng nhìn tôi như vậy, chính là lần tôi vào nhầm phòng thay quần áo, cô ấy cho tôi là đồ háo sắc...
Tôi lập tức nổi điên! Cô ấy vẫn chưa xua tan được cái bóng đen tôi là đồ háo sắc! Tôi nhìn vào mắt cô ấy mà đau lòng, tôi giận dữ lật bàn: “Thì ra đến tận bây giờ chị vẫn cho tôi là tên biến thái đi nhìn trộm!”
Cô ấy sợ hãi nhìn chiếc bàn bị lật ngửa, hốt hoảng giải thích: “Không có, tôi không...”
“Không? Chị đừng có lừa tôi! Chị cố gắng nhẫn nhịn lấy lòng tôi mà thôi, chị vẫn không tin tôi!”
“Ân Nhiên, cho tôi thời gian được không? Tôi...”
Tôi không để cô ấy nói hết: “Đủ rồi! Chị quá giả tạo! Sau này đừng có đến làm phiền tôi! Nếu không thì Trần Vũ Hàn gì đó tôi sẽ đuổi khỏi đây!”
Tôi sập cửa bỏ đi, tại sao người đem đến cho tôi những mộng tưởng đẹp nhất lại luôn khiến tôi đau lòng như vậy. Người ta vẫn nói không thể tùy tiện nghe theo những lời khen tặng hay gièm pha, ai thế nào cuối cùng cũng sẽ rõ ràng mà thôi. Câu này sai, hoàn toàn sai lầm!
Trở về kho, tôi cùng A Tín uống hai chai rượu trắng, cuối cùng say đến bất tỉnh nhân sự...
Cuối cùng tôi cũng chỉnh lý xong đống giấy tờ hóa đơn, cũng không tra ra bất cứ điểm bất thường nào hồi Mạc Hoài Nhân quản lý. Lâm ma nữ bảo tôi làm lại là có ý đồ gì? Lẽ nào cô ta cũng nghi ngờ Mạc Hoài Nhân? Sao có thể? Hoàng Kiến Nhân và Mạc Hoài Nhân đều là người của cô ta mà, hay ngay từ đầu cô ta đã cho tôi là gián điệp Vương Hoa Sơn phái đến, cho tôi kiểm tra là để chứng minh mình chẳng làm gì?
Thứ hai, Trần Vũ Hàn đến thật, qua sự sắp xếp của Mạc Hoài Nhân, cô ấy đến thẳng ban quan hệ đối ngoại. Không biết người đẹp mắt phượng này có làm được công việc vất vả này không. Có điều, ban này phụ trách giao tiếp, nói thế nào cũng thấy có liên quan đến công việc trước đây của cô ấy. Để sắp xếp cho Trần Vũ Hàn và An Lan mà đầu