Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342362

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2362 lượt.

tôi như phình cả ra, cũng không muốn nghĩ nhiều nữa.
Ngồi trong văn phòng tổng hợp, mấy đồng nghiệp tán chuyện với nhau: “Anh em vẫn dám uống nước lọc à?”
“Uống thì sao chứ?”
“Cậu không biết vụ có người chết vì uống nước của công ty X sao?”
“Nước lọc cũng hại chết người được sao? Không phải có đánh dấu đạt tiêu chuẩn DC rồi sao?”
“DC có phải là đi chết không? Từ đó có thể thấy vấn đề vệ sinh thực phẩm của Trung Quốc thật đáng lo ngại. Cũng giống như chất lượng của nhân viên nào đó trong công ty mình cũng đáng để suy nghĩ.” Câu nói này thật chói tai, không sai, chính là nói tôi đấy. Tôi vừa lên thì bọn họ chẳng ai phục hết. Thời gian làm việc của họ lâu hơn tôi, kinh nghiệm nhiều hơn tôi, chẳng ai ngờ được chức phó ban tổng hợp lại để người ngoài làm cả. Dù gì Mạc Hoài Nhân cũng là kẻ lọc lõi sự đời, tuy năng lực không ổn nhưng dù sao cũng hơn kẻ ngoài ngành là tôi đây.
Tôi vẫn nghĩ suốt nên làm thế nào để hóa giải sự bài xích của đồng nghiệp, nhưng có vẻ như rất khó khăn, sự đố kỵ và oán hận của họ không phải chỉ dùng một hai bữa cơm là có thể xóa bỏ.
Tôi dứt khoát không quan tâm nữa, lên mạng tìm một vài tài liệu để nâng cao năng lực. Tìm mãi tìm mãi rồi đến trang web của công ty. Trên trang web này có diễn đàn nội bộ, trong đó có phương thức liên hệ với lãnh đạo, số điện thoại, MSN, QQ. Lâm ma nữ là lãnh đạo cấp cao, tên cô ta ở ngay vị trí đầu, dù sao cũng không có việc gì, tôi thêm địa chỉ QQ rồi vào xem blog cá nhân của cô ta.
Dòng chữ chim bay phượng múa tràn ngập ý thơ: Lâm Hoa Tịch Thập. Tôi phì cười... để tôi xem cô là hoa gì? Anh túc à? Hay là hoa ăn thịt người?
Nhấp vào xem, bên trong toàn là những bức ảnh chụp với trình độ thấp của cô ta, hoặc mấy dòng chữ ngắn ngủn, hoặc là mấy bài thơ cổ. Cô ta có dáng người mẫu nhưng không hề đăng ảnh chân dung nghệ thuật, toàn là ảnh khi đi du lịch. Nhìn những bức ảnh không trang điểm phấn son này mà tôi sững sờ. Bối cảnh hoặc là khu rừng trúc xanh mướt, hoặc là vòm lá ánh nắng chiếu rọi, hoặc biển hoa muôn màu sắc, hoặc con đường tấp nập với những trung tâm thương mại lấp lánh ánh đèn, tất cả đều tôn lên vẻ đẹp của mỹ nhân Lâm Tịch. Nụ cười đó dường như theo công thức nhưng vừa đủ. Ngũ quan tinh tế được thoa lên lớp hóa trang tươi tắn, cổ áo được kéo xuống rất thấp, đường cong nơi ngực khiến người ta liên tưởng miên man. Đôi mắt xanh biếc vô cùng có thần. Mái tóc dài đen nhánh rủ xuống tận thắt lưng rất hiếm gặp. Cô ta là bông hoa rừng, là đóa thược dược đỏ thắm, cuồng nhiệt mà nho nhã. Mùi hương trên người cô ta tự nhiên mà hài hòa, không phải mùi nước hoa đắt tiền, mà là hương thơm phảng phất của đồ bông phơi dưới ánh nắng.
Không có việc gì đi nghiên cứu phụ nữ là việc làm rất ngu ngốc, vô tình bạn sẽ bị kéo vào thế giới của cô ta, dần dần tim đập loạn nhịp. Khi nhận ra tôi vội vàng tắt trang web, lẽ nào tôi lại kỳ vọng gì ở lão yêu bà đáng chết này? Tôi thầm chửi bản thân, điên rồi!
Nhưng tại sao tôi lại có một niềm kỳ vọng kỳ lạ với cái điện thoại? Tôi mong màn hình sẽ hiển thị số điện thoại quen thuộc của cô ta...
Nhìn điện thoại, nhìn mãi, tôi có mong chờ không? Đúng là tôi có chút mong chờ. Bỗng điện thoại rung lên kèm theo tiếng nhạc, tôi giật mình, số hiển thị trên màn hình lại chính là của cô ta, chỉ có điều quen rồi thì phải, dù sao thì ở thành phố này cô ta là người gọi cho tôi nhiều nhất.
Cô ta gọi tôi đến văn phòng, tôi tới đó. Bất luận bạn đang ở trong môi trường thế nào, dù là mùa hè hay mùa đông, thời tiết nóng hay lạnh, có mở điều hòa hay không, chỉ cần người phụ nữ này xuất hiện là cả thế giới thành mùa đông. Cái lạnh này không giống sự lạnh lẽo tỏa ra từ Trần Vũ Hàn, mà là cả không gian đều hạ nhiệt theo Lâm Tịch, thật đáng sợ!
Lâm ma nữ khoan thai nói: “Phó ban Ân, dạo này công việc có tốt không?”
Vừa gặp đã nói một câu mơ hồ, có phải nắm được thóp gì của tôi không? Nhớ lại thì đúng là chuyện xấu tôi đã làm không ít, lại còn hối lộ, đi cửa sau, còn làm loạn chế độ phân nhà.
Tôi hơi cúi người: “Cảm ơn Lâm tổng giám quan tâm, nhờ hồng phúc của cô gần đây Ân Nhiênăn ngon, ngủ yên, làm việc vui vẻ.”
Lâm ma nữ cười lạnh lùng: “Hừ... biết cách ăn nói rồi đấy. Công việc ở kho và phòng tổng hợp vất vả, phải phiền phó ban n rồi.”
“Công ty hết tình hết nghĩa với tôi, đương nhiên tôi phải cống hiến hết mình.”
“Ồ, vậy sao? Anh đã cống hiến những gì rồi, nói xem nào? Còn nữa gần đây anh làm những gì, không làm những gì đều nói hết đi.” Nhìn nụ cười lạnh thấu xương của cô ta mà tôi toát mồ hôi lạnh. Trên thế gian này, thứ võ công còn lạnh lẽo hơn Huyền Minh Thần Chưởng chính là vẻ mặt độc môn của Lâm ma nữ.
“Tôi thì có thể làm gì chứ, phải không? Chỉ là đồng nghiệp nữ liếc mắt với tôi nhiều hơn một chút, đồng nghiệp nam thì đố kỵ hơn một tí, nhưng cái khác thì cũng chẳng có gì.” Tôi lảng sang chủ đề khác. Đúng là vậy mà, trẻ tuổi chức vị cao, quần áo đắt tiền, khí chất tăng lên hẳn, đồng nghiệp nữ không ki bo gì mấy cái liếc mắt.
“Vậy sao? Đúng là chuyện tốt. Phó ban Ân chưa có bạn gái đú