Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342360
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2360 lượt.
ng không?” Có trời biết được rốt cuộc cô ta muốn hỏi cái gì.
“Chưa... chưa có.”
“Là thế này, tôi muốn hỏi phó ban Ân, cô nhân viên An Lan là thế nào? Cô ấy không có cả bằng chính quy mà anh cũng tuyển vào. Lại còn là em gái của cấp dưới An Tín của anh. Phó ban Ân, anh nói xem. A Tín đã cho anh cái gì?” Cô ta đã biết rồi...
“Lâm tổng giám, cậu ấy không cho tôi gì cả, nhưng trong kho cần người trung thực, cẩn thận, chịu thương chịu khó, những người kia tốt nghiệp trường đại học nào đó, từng làm ở công ty nào đó, người ta có thể làm được bao lâu ở kho hàng chứ? An Lan tuy là em gái An Tín nhưng phẩm chất hai người họ tôi biết rõ. Lâm tổng có thể thấy đấy, những người trước đây có ai làm được tốt như chúng tôi...”
“Vậy sao? Thế thì tôi phải cảm ơn anh rồi. Nhưng anh như thế có gọi là tự tiện làm theo ý mình được không?”
“Lâm tổng, chuyện nhỏ như vậy tôi nào dám báo cáo lên cho chị? Những việc xử lý được tôi tuyệt đối không làm phiền đến Lâm tổng giám chị.”
“Ồ... Ân Nhiên gan góc cùng mình, xem ra đã bị mài hết gai nhọn rồi nhỉ?”
“Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt mà. Thẳng thắn, năng nổ, thuận ta thì sống, chống ta thì chết, lại không khiến người khác khinh ghét, cuộc sống thuận buồm xuôi gió, người làm được đến mức đó thế gian này chỉ mình Lâm tổng giám.”
“Không khiến người khác khinh ghét? Anh học được cách đi ngược lại với lương tâm rồi à? Tôi ở công ty lâu như vậy, ai hận tôi, ghét tôi, không thích tôi, lẽ nào tôi không biết?”
“Nói vậy là Lâm tổng giám cảm thấy nhiều người không thích mình?”
“Anh...” Cô ta nhẫn nhịn. “Tôi hôm nay tâm trạng tốt không tính toán với anh. Còn chuyện nữa, tôi bảo anh chỉnh lý giấy tờ, anh làm thế nào rồi?”
Tôi vội đưa giấy tờ ra: “Mời Lâm tổng giám xem qua.”
Cô ta nhíu mày: “Nhiều vậy sao...”
Thì ra chuyện xấu cô ta bảo tôi đã làm chính là việc tự ý nhận An Lan, còn chuyện chưa làm chính là chưa đối chiếu xong đống giấy tờ. Tôi thở phào, cũng may tôi làm nhiều chuyện như thế mà cô ta mới biết được một chút: “Nếu không còn việc gì nữa thì tôi đi trước.”
“Đợi đã !”
Hừ, tôi lại làm gì nữa à?
“Tối nay tôi phải đi tiếp đón vài khách hàng, anh không phải thần rượu sao, đi cùng tôi.” Lâm Tịch ngẩng lên nói. Yêu bà đáng chết, xinh đẹp như thế sao lúc nào cũng đeo cái kính già nua thế kia chứ.
“Giao thiệp như thế không phải là công việc của ban quan hệ đối ngoại sao? Tôi là thần rượu á, ai bảo vậy...”
“Tôi nghe nói phó ban n nghìn chén không say, trong tiệc mừng nhậm chức đã uống khiến cho cả bàn tiệc say túy lúy. Sao, không vui lòng à?”
“Vui, vui lòng...”
Đến nơi, tôi giật mình, mấy người này rất quen, là bọn đã cho thuốc vào rượu của Lâm Tịch, khiến cô ta thất thân bởi tôi. Kẻ thù gặp nhau mà Lâm Tịch lại bình thản như không, cứ như chưa từng quen biết họ vậy.
Người có thù tất báo như Lâm Tịch, bụng dạ vô cùng thâm thúy, còn gọi tôi đến cùng tiếp đón đám người này, có lẽ đã nghĩ ra cách báo thù rồi.
Sau khi món ăn được đưa lên, tôi ăn vài miếng, đặt đũa xuống, miệng ngậm một điếu thuốc, định lấy cái bật lửa trên bàn, thế mà... có đến ba người phụ nữ cùng thò tay ra lấy. Mấy người kia chua xót nói: “Anh Ân đây thật được yêu mến quá...”
Ngay Lâm ma nữ cũng giả vờ ho hắng, trợn mắt nhìn ba nữ đồng nghiệp kia: “Làm gì thế?” Đương nhiên không phải cô ta cũng giành việc lấy bật lửa, cô ta đang mắng ba nhân viên của mình.
Từ khi ngồi lên cái ghế phó ban tổng hợp, thường xuyên mặc đồ hiệu hăm hở đi qua đi lại trong công ty, đồng nghiệp nữ trong công ty cũng liếc mắt đưa tình không ít, làm lãnh đạo thật thích.
Mấy người kia đến để bàn chuyện mở cửa hàng độc quyền mới. Xem ra chỉ trong mấy tháng, nhờ vào Ức Vạn họ kiếm được không ít, định mở cửa hàng mới rồi.
Mấy cô đồng nghiệp kia không thuộc bộ phận chúng tôi, hình như bên quan hệ đối ngoại. Quan hệ đối ngoại? Tôi chú ý nhìn lại, quả nhiên có Trần Vũ Hàn. Vừa rồi cô ấy không giành lấy bật lửa, tôi cũng không để ý là cô ấy cũng ở đây. Nhưng với tính cách đó sao cô ấy có thể đi tranh giành bật lửa chứ?
Một người nâng ly mời Trần Vũ Hàn: “Liên kết với Ức Vạn là việc làm đúng đắn nhất trong cuộc đời chúng tôi! Sản phẩm của Ức Vạn không chỉ có bao bì đẹp, mà chất lượng càng không còn gì để chê! Slogan của Ức Vạn là: Không chỉ có đẹp... từ mấy vị nữ đồng nghiệp đây là có thể nhìn ra rồi, ha ha ha...”
Trần Vũ Hàn cười đáp lại, người đẹp lạnh lùng mắt phượng cười một cái là khiến đàn ông có mặt ở đó ngây ngất, tôi cũng ngất ngây. Mấy người kia cũng biết Trần Vũ Hàn là người ở ban quan hệ đối ngoại, lập tức cùng xúm lại mời rượu cô.
Nhưng điều khác biệt lớn nhất của cô với người khác chính là sự đúng mực, lạnh lùng như băng nhưng lại vô cùng quyến rũ.
Náo nhiệt một lúc lâu, Lâm ma nữ ngoắc ngón tay gọi tôi lại, ghé tai tôi nói: “Đi hỏi phục vụ loại thuốc mê lần trước bọn chúng cho tôi uống.”
“Phục vụ? Phục vụ có sao? Đây là quán ăn chứ có phải quán rượu đâu...”
“Tôi mặc kệ, mau nghĩ cách kiếm về đây cho tôi!” Lâm ma nữ nổi giận.
“À... được. Tại sao lại đánh t